Bản dịch của từ Alone trong tiếng Việt
Alone

Alone(Adjective)
Alone(Adverb)
Alone(Noun)
Một cá nhân không có người đi cùng.
An individual who is unaccompanied
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Từ "alone" được hiểu là trạng thái hoặc cảm giác cô độc, không có ai bên cạnh. Trong tiếng Anh, từ này mang nghĩa nhấn mạnh sự tách biệt về mặt thể chất hoặc tâm lý. Phiên bản tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ không có sự khác biệt rõ ràng trong nghĩa hay cách sử dụng từ "alone". Tuy nhiên, trong khẩu ngữ, cách phát âm có thể thay đổi nhẹ giữa hai biến thể, với người Anh thường nhấn âm rõ hơn ở âm "o". Từ "alone" cũng được sử dụng để chỉ các tình huống tự lập hoặc tự chủ.
Từ "alone" có nguồn gốc từ tiếng Anh cổ "aleone", hình thành từ hai thành tố: "a-" có nghĩa là "không" và "lone", bắt nguồn từ từ "lonely" trong tiếng Anh cổ có nghĩa là "đơn độc". Từ "lone" xuất phát từ tiếng Đức cổ "lone", cũng biểu thị sự cô đơn. Sự phát triển ngữ nghĩa của "alone" phản ánh trạng thái riêng lẻ và tách biệt, kết nối chặt chẽ với ý nghĩa hiện tại khi diễn tả sự vắng mặt của người khác.
Từ "alone" xuất hiện với tần suất đáng kể trong các thành phần của IELTS, đặc biệt trong phần Nghe và Đọc, nơi nó thường được sử dụng để mô tả trạng thái cô đơn hoặc sự độc lập. Trong phần Viết và Nói, từ này thường liên quan đến chủ đề cá nhân hoặc xã hội, ví dụ như cảm giác cô đơn hoặc lựa chọn sống một mình. Ngoài ra, "alone" cũng thường xuất hiện trong ngữ cảnh tâm lý, xét về ảnh hưởng của sự cô độc lên sức khỏe tinh thần.
Họ từ
Từ "alone" được hiểu là trạng thái hoặc cảm giác cô độc, không có ai bên cạnh. Trong tiếng Anh, từ này mang nghĩa nhấn mạnh sự tách biệt về mặt thể chất hoặc tâm lý. Phiên bản tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ không có sự khác biệt rõ ràng trong nghĩa hay cách sử dụng từ "alone". Tuy nhiên, trong khẩu ngữ, cách phát âm có thể thay đổi nhẹ giữa hai biến thể, với người Anh thường nhấn âm rõ hơn ở âm "o". Từ "alone" cũng được sử dụng để chỉ các tình huống tự lập hoặc tự chủ.
Từ "alone" có nguồn gốc từ tiếng Anh cổ "aleone", hình thành từ hai thành tố: "a-" có nghĩa là "không" và "lone", bắt nguồn từ từ "lonely" trong tiếng Anh cổ có nghĩa là "đơn độc". Từ "lone" xuất phát từ tiếng Đức cổ "lone", cũng biểu thị sự cô đơn. Sự phát triển ngữ nghĩa của "alone" phản ánh trạng thái riêng lẻ và tách biệt, kết nối chặt chẽ với ý nghĩa hiện tại khi diễn tả sự vắng mặt của người khác.
Từ "alone" xuất hiện với tần suất đáng kể trong các thành phần của IELTS, đặc biệt trong phần Nghe và Đọc, nơi nó thường được sử dụng để mô tả trạng thái cô đơn hoặc sự độc lập. Trong phần Viết và Nói, từ này thường liên quan đến chủ đề cá nhân hoặc xã hội, ví dụ như cảm giác cô đơn hoặc lựa chọn sống một mình. Ngoài ra, "alone" cũng thường xuất hiện trong ngữ cảnh tâm lý, xét về ảnh hưởng của sự cô độc lên sức khỏe tinh thần.
