Bản dịch của từ Blue-collar worker trong tiếng Việt
Blue-collar worker

Blue-collar worker(Noun)
Blue-collar worker(Adjective)
Liên quan đến hoặc chỉ những lao động làm việc chân tay, chủ yếu trong ngành công nghiệp hoặc các công việc sản xuất, sửa chữa, xây dựng (không phải công việc văn phòng).
Relating to or designating manual workers especially in industry.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Công nhân "blue-collar" (công nhân cổ xanh) là thuật ngữ dùng để chỉ những người lao động làm việc trong các ngành nghề thủ công, sản xuất hoặc dịch vụ, thường nhận lương theo giờ và không yêu cầu trình độ học vấn cao. Từ này chủ yếu được sử dụng trong tiếng Anh Mỹ; trong khi tiếng Anh Anh ít phổ biến hơn. Công nhân "blue-collar" thường liên quan đến những công việc thể chất, khác biệt với công nhân "white-collar" (công nhân cổ trắng), thường làm việc trong môi trường văn phòng.
Cụm từ "blue-collar worker" xuất phát từ tiếng Anh, trong đó "blue" (xanh) và "collar" (cổ áo) liên quan đến trang phục công nhân, thường là áo sơ mi màu xanh dương. Thuật ngữ này bắt đầu được sử dụng rộng rãi vào những năm 1920 để chỉ những người lao động làm việc trong lĩnh vực sản xuất và công nghiệp. Ý nghĩa hiện tại nhấn mạnh đặc điểm của các nghề nghiệp yêu cầu sức lao động thể chất và thường có mức thu nhập thấp hơn so với các nghề nghiệp "white-collar" (cổ áo trắng), thường liên quan đến công việc văn phòng và trí thức.
Thuật ngữ "blue-collar worker" thường gặp trong các bài thi IELTS, đặc biệt trong thành phần nghe và đọc, khi thảo luận về chủ đề kinh tế lao động. Tần suất xuất hiện của từ này phản ánh thực tế xã hội, đặc biệt là trong bối cảnh nghề nghiệp và thu nhập. Trong các ngữ cảnh khác, thuật ngữ này thường được sử dụng để chỉ những công nhân lao động tay chân, làm việc trong các lĩnh vực sản xuất hoặc dịch vụ, thể hiện sự phân biệt giữa lao động trí óc và lao động chân tay.
Công nhân "blue-collar" (công nhân cổ xanh) là thuật ngữ dùng để chỉ những người lao động làm việc trong các ngành nghề thủ công, sản xuất hoặc dịch vụ, thường nhận lương theo giờ và không yêu cầu trình độ học vấn cao. Từ này chủ yếu được sử dụng trong tiếng Anh Mỹ; trong khi tiếng Anh Anh ít phổ biến hơn. Công nhân "blue-collar" thường liên quan đến những công việc thể chất, khác biệt với công nhân "white-collar" (công nhân cổ trắng), thường làm việc trong môi trường văn phòng.
Cụm từ "blue-collar worker" xuất phát từ tiếng Anh, trong đó "blue" (xanh) và "collar" (cổ áo) liên quan đến trang phục công nhân, thường là áo sơ mi màu xanh dương. Thuật ngữ này bắt đầu được sử dụng rộng rãi vào những năm 1920 để chỉ những người lao động làm việc trong lĩnh vực sản xuất và công nghiệp. Ý nghĩa hiện tại nhấn mạnh đặc điểm của các nghề nghiệp yêu cầu sức lao động thể chất và thường có mức thu nhập thấp hơn so với các nghề nghiệp "white-collar" (cổ áo trắng), thường liên quan đến công việc văn phòng và trí thức.
Thuật ngữ "blue-collar worker" thường gặp trong các bài thi IELTS, đặc biệt trong thành phần nghe và đọc, khi thảo luận về chủ đề kinh tế lao động. Tần suất xuất hiện của từ này phản ánh thực tế xã hội, đặc biệt là trong bối cảnh nghề nghiệp và thu nhập. Trong các ngữ cảnh khác, thuật ngữ này thường được sử dụng để chỉ những công nhân lao động tay chân, làm việc trong các lĩnh vực sản xuất hoặc dịch vụ, thể hiện sự phân biệt giữa lao động trí óc và lao động chân tay.
