Bản dịch của từ Bum trong tiếng Việt
Bum

Bum(Adjective)
Bum(Noun)
Từ chỉ phần mông của một người (vùng mông hoặc hậu môn) — cách nói thân mật, không quá trang trọng.
A person's buttocks or anus.
Người lang thang, vô gia cư; người không có công ăn việc làm ổn định và thường sống bằng cách xin ăn hoặc lang thang khắp nơi.
A vagrant.
Dạng danh từ của Bum (Noun)
| Singular | Plural |
|---|---|
Bum | Bums |
Bum(Verb)
Đi du lịch hoặc đi lang thang mà không có mục đích cụ thể, không có kế hoạch rõ ràng — chỉ đi chơi, rong ruổi cho vui.
Travel with no particular purpose.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Từ "bum" có nghĩa chung chỉ một người sống lang thang hoặc không có nơi cư trú, thường là do vấn đề tài chính hoặc xã hội. Về mặt ngữ âm, từ này được phát âm giống nhau ở cả tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ. Tuy nhiên, trong tiếng Anh Mỹ, "bum" cũng có thể chỉ một người lười biếng hoặc không làm việc, trong khi trong tiếng Anh Anh, nó thường chỉ thiên về ý nghĩa của người vô gia cư. Sự khác biệt giữa hai biến thể chính này chủ yếu nằm ở ngữ cảnh sử dụng.
Từ "bum" có nguồn gốc từ tiếng Đức "bumm", có nghĩa là "tiếng nổ" hoặc "va chạm". Trong tiếng Anh, từ này ban đầu được sử dụng để chỉ âm thanh của một cú va chạm mạnh. Theo thời gian, "bum" đã phát triển nghĩa rộng hơn, chỉ người vô gia cư, người lười biếng hoặc không có nơi cư trú ổn định. Sự chuyển biến này phản ánh cách mà ngôn ngữ có thể phản ánh các quan niệm xã hội về trật tự và thành công.
Từ "bum" trong bối cảnh của IELTS xuất hiện chủ yếu trong phần Nghe và Đọc, với tần suất thấp. Trong phần Viết và Nói, từ này thường được sử dụng trong các cuộc thảo luận về xã hội, tập trung vào vấn đề nghèo đói hoặc các nhân vật xã hội. Ngoài ra, từ "bum" thường được áp dụng trong ngữ cảnh không chính thức khi mô tả tình huống thất nghiệp hoặc thiếu động lực trong cuộc sống hàng ngày.
Họ từ
Từ "bum" có nghĩa chung chỉ một người sống lang thang hoặc không có nơi cư trú, thường là do vấn đề tài chính hoặc xã hội. Về mặt ngữ âm, từ này được phát âm giống nhau ở cả tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ. Tuy nhiên, trong tiếng Anh Mỹ, "bum" cũng có thể chỉ một người lười biếng hoặc không làm việc, trong khi trong tiếng Anh Anh, nó thường chỉ thiên về ý nghĩa của người vô gia cư. Sự khác biệt giữa hai biến thể chính này chủ yếu nằm ở ngữ cảnh sử dụng.
Từ "bum" có nguồn gốc từ tiếng Đức "bumm", có nghĩa là "tiếng nổ" hoặc "va chạm". Trong tiếng Anh, từ này ban đầu được sử dụng để chỉ âm thanh của một cú va chạm mạnh. Theo thời gian, "bum" đã phát triển nghĩa rộng hơn, chỉ người vô gia cư, người lười biếng hoặc không có nơi cư trú ổn định. Sự chuyển biến này phản ánh cách mà ngôn ngữ có thể phản ánh các quan niệm xã hội về trật tự và thành công.
Từ "bum" trong bối cảnh của IELTS xuất hiện chủ yếu trong phần Nghe và Đọc, với tần suất thấp. Trong phần Viết và Nói, từ này thường được sử dụng trong các cuộc thảo luận về xã hội, tập trung vào vấn đề nghèo đói hoặc các nhân vật xã hội. Ngoài ra, từ "bum" thường được áp dụng trong ngữ cảnh không chính thức khi mô tả tình huống thất nghiệp hoặc thiếu động lực trong cuộc sống hàng ngày.
