Bản dịch của từ Wordsmith trong tiếng Việt
Wordsmith

Wordsmith(Noun)
Người rất khéo léo dùng từ ngữ; người thành thạo trong việc viết hoặc diễn đạt bằng lời (như nhà văn, người viết lách giỏi hoặc người ăn nói khéo).
A skilled user of words.
善于用词的人
Từ tiếng Việt gần nghĩa
Từ tiếng Trung gần nghĩa
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Từ "wordsmith" ám chỉ một người có khả năng sử dụng ngôn từ một cách khéo léo và sáng tạo, thường là nhà văn hoặc nhà thơ. Từ này xuất phát từ tiếng Anh, kết hợp giữa "word" (từ) và "smith" (thợ rèn). Trong tiếng Anh Anh và Anh Mỹ, "wordsmith" được sử dụng tương tự, không có sự khác biệt lớn trong hình thức viết hay phát âm. Tuy nhiên, trong tiếng Anh Anh, có thể có sự ưa chuộng hơn đối với việc sử dụng các từ đồng nghĩa như "writer" hay "author".
Từ "wordsmith" có nguồn gốc từ hai thành tố: "word" (từ) có nguồn gốc từ tiếng Anh cổ "word" và "smith" (thợ) bắt nguồn từ tiếng Anh cổ "smiþ", nghĩa là người làm ra hoặc chế tác. Ban đầu, từ "smith" thường chỉ thợ rèn. Thế kỷ 20, "wordsmith" được dùng để chỉ những người tài năng trong việc sắp xếp từ ngữ, từ đó nhấn mạnh sự khéo léo trong việc sáng tạo ngôn ngữ, kết nối mạnh mẽ với nghệ thuật viết hiện đại.
Từ "wordsmith" xuất hiện không thường xuyên trong bốn thành phần của kỳ thi IELTS, đặc biệt là trong phần nghe và nói, nhưng có thể gặp nhiều hơn trong các bài viết về ngôn ngữ hoặc văn chương trong phần đọc. Trong các ngữ cảnh khác, từ này thường được sử dụng để chỉ những người thành thạo trong việc sử dụng ngôn ngữ, như nhà văn, nhà thơ hoặc biên kịch. Chúng thường xuất hiện trong các cuộc thảo luận về nghệ thuật ngôn từ và sự sáng tạo trong viết lách.
Họ từ
Từ "wordsmith" ám chỉ một người có khả năng sử dụng ngôn từ một cách khéo léo và sáng tạo, thường là nhà văn hoặc nhà thơ. Từ này xuất phát từ tiếng Anh, kết hợp giữa "word" (từ) và "smith" (thợ rèn). Trong tiếng Anh Anh và Anh Mỹ, "wordsmith" được sử dụng tương tự, không có sự khác biệt lớn trong hình thức viết hay phát âm. Tuy nhiên, trong tiếng Anh Anh, có thể có sự ưa chuộng hơn đối với việc sử dụng các từ đồng nghĩa như "writer" hay "author".
Từ "wordsmith" có nguồn gốc từ hai thành tố: "word" (từ) có nguồn gốc từ tiếng Anh cổ "word" và "smith" (thợ) bắt nguồn từ tiếng Anh cổ "smiþ", nghĩa là người làm ra hoặc chế tác. Ban đầu, từ "smith" thường chỉ thợ rèn. Thế kỷ 20, "wordsmith" được dùng để chỉ những người tài năng trong việc sắp xếp từ ngữ, từ đó nhấn mạnh sự khéo léo trong việc sáng tạo ngôn ngữ, kết nối mạnh mẽ với nghệ thuật viết hiện đại.
Từ "wordsmith" xuất hiện không thường xuyên trong bốn thành phần của kỳ thi IELTS, đặc biệt là trong phần nghe và nói, nhưng có thể gặp nhiều hơn trong các bài viết về ngôn ngữ hoặc văn chương trong phần đọc. Trong các ngữ cảnh khác, từ này thường được sử dụng để chỉ những người thành thạo trong việc sử dụng ngôn ngữ, như nhà văn, nhà thơ hoặc biên kịch. Chúng thường xuất hiện trong các cuộc thảo luận về nghệ thuật ngôn từ và sự sáng tạo trong viết lách.
