Bản dịch của từ Conjunct trong tiếng Việt
Conjunct

Conjunct(Adjective)
Được nối lại với nhau, kết hợp hoặc liên kết với nhau; cùng xảy ra hoặc cùng tồn tại.
Joined together combined or associated.
Conjunct(Noun)
Mỗi phần tử hoặc yếu tố trong một nhóm gồm hai hay nhiều thứ đã được ghép nối hoặc liên kết với nhau.
Each of two or more things which are joined or associated.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Từ "conjunct" trong tiếng Anh có nghĩa là "kết hợp" hoặc "liên kết". Trong ngữ pháp, nó chỉ một từ hoặc cụm từ được sử dụng để kết nối hai hoặc nhiều phần của câu, ví dụ như "and", "but", hoặc "or". Về cách viết, "conjunct" được sử dụng phổ biến cả trong tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ, không có sự khác biệt đáng kể về nghĩa hoặc cách dùng. Tuy nhiên, sự phát âm có thể khác nhau nhẹ giữa hai biến thể này, với tiếng Anh Anh thường nhấn âm đầu hơn.
Từ "conjunct" có nguồn gốc từ tiếng Latinh "conjungere", nghĩa là "kết hợp" hoặc "nối lại". Tiền tố "con-" có nghĩa là "cùng nhau", còn "jungere" có nghĩa là "kết nối". Thuật ngữ này đã được sử dụng trong ngữ pháp và toán học để chỉ sự kết hợp hai yếu tố khác nhau. Ngày nay, "conjunct" vẫn giữ nguyên ý nghĩa chỉ sự liên kết hoặc sự tiếp xúc giữa các yếu tố, thể hiện qua các lĩnh vực như ngôn ngữ học và triết học.
Từ "conjunct" thường xuất hiện trong phần Nghe và Viết của kỳ thi IELTS, đặc biệt trong ngữ cảnh thảo luận về cấu trúc ngữ pháp và cách kết nối các ý tưởng trong các đoạn văn. Từ này cũng phổ biến trong các ngành ngôn ngữ học và ngữ pháp, nơi nó được sử dụng để chỉ các từ hoặc cụm từ có chức năng nối liền các mệnh đề. Trong các tình huống giao tiếp hàn lâm, từ "conjunct" đóng vai trò quan trọng trong việc phân tích các mối quan hệ giữa các câu và tạo lập văn bản nhất quán.
Từ "conjunct" trong tiếng Anh có nghĩa là "kết hợp" hoặc "liên kết". Trong ngữ pháp, nó chỉ một từ hoặc cụm từ được sử dụng để kết nối hai hoặc nhiều phần của câu, ví dụ như "and", "but", hoặc "or". Về cách viết, "conjunct" được sử dụng phổ biến cả trong tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ, không có sự khác biệt đáng kể về nghĩa hoặc cách dùng. Tuy nhiên, sự phát âm có thể khác nhau nhẹ giữa hai biến thể này, với tiếng Anh Anh thường nhấn âm đầu hơn.
Từ "conjunct" có nguồn gốc từ tiếng Latinh "conjungere", nghĩa là "kết hợp" hoặc "nối lại". Tiền tố "con-" có nghĩa là "cùng nhau", còn "jungere" có nghĩa là "kết nối". Thuật ngữ này đã được sử dụng trong ngữ pháp và toán học để chỉ sự kết hợp hai yếu tố khác nhau. Ngày nay, "conjunct" vẫn giữ nguyên ý nghĩa chỉ sự liên kết hoặc sự tiếp xúc giữa các yếu tố, thể hiện qua các lĩnh vực như ngôn ngữ học và triết học.
Từ "conjunct" thường xuất hiện trong phần Nghe và Viết của kỳ thi IELTS, đặc biệt trong ngữ cảnh thảo luận về cấu trúc ngữ pháp và cách kết nối các ý tưởng trong các đoạn văn. Từ này cũng phổ biến trong các ngành ngôn ngữ học và ngữ pháp, nơi nó được sử dụng để chỉ các từ hoặc cụm từ có chức năng nối liền các mệnh đề. Trong các tình huống giao tiếp hàn lâm, từ "conjunct" đóng vai trò quan trọng trong việc phân tích các mối quan hệ giữa các câu và tạo lập văn bản nhất quán.
