Bản dịch của từ Hyper trong tiếng Việt
Hyper

Hyper(Adjective)
Mô tả trạng thái rất hiếu động, nhiều năng lượng hơn bình thường — nói về người (hoặc trẻ em) luôn chạy nhảy, nói nhiều, khó ngồi yên.
Dạng tính từ của Hyper (Adjective)
| Nguyên mẫu | So sánh hơn | So sánh nhất |
|---|---|---|
Hyper Hyper | More hyper Siêu hơn | Most hyper Siêu nhất |
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Từ "hyper" là một tiền tố có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp, có nghĩa là "vượt quá" hoặc "quá mức". Trong ngữ cảnh hiện đại, "hyper" thường được sử dụng để chỉ một trạng thái hoạt động quá mức hay sự phấn khích, như trong từ "hyperactive" (quá hiếu động). Văn hóa Anh-Mỹ không có sự khác biệt lớn trong cách sử dụng từ này; tuy nhiên, "hyper" có thể nhấn mạnh hơn trong tiếng Anh Mỹ khi diễn tả tính cách năng động, trong khi tiếng Anh Anh có thể sử dụng phổ biến hơn trong các ngữ cảnh khoa học.
Tiền tố "hyper-" xuất phát từ tiếng Hy Lạp "huper", có nghĩa là "vượt quá" hoặc "cao hơn". Trong tiếng Latin, nó được sử dụng để chỉ sự vượt trội hoặc tình trạng cực đoan. Từ thế kỷ 19, "hyper-" đã được sử dụng trong các lĩnh vực khoa học và y học để mô tả các hiện tượng vượt mức bình thường, như "hyperactivity" hay "hypertension". Ngày nay, tiền tố này thường được áp dụng rộng rãi trong nhiều ngữ cảnh, nhấn mạnh tính chất vượt trội hoặc kém cân bằng của một hiện tượng nào đó.
Từ "hyper" thường được sử dụng trong các bài thi IELTS, đặc biệt là trong phần Nghe và Đọc, với tần suất trung bình. Nó thường xuất hiện liên quan đến các chủ đề về sức khỏe, tâm lý và công nghệ. Trong các ngữ cảnh khác, "hyper" thường được dùng trong ngữ cảnh không chính thức, như nói về tính cách hoạt bát, sự phấn khích quá mức hoặc trong từ ghép như "hyperactive".
Từ "hyper" là một tiền tố có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp, có nghĩa là "vượt quá" hoặc "quá mức". Trong ngữ cảnh hiện đại, "hyper" thường được sử dụng để chỉ một trạng thái hoạt động quá mức hay sự phấn khích, như trong từ "hyperactive" (quá hiếu động). Văn hóa Anh-Mỹ không có sự khác biệt lớn trong cách sử dụng từ này; tuy nhiên, "hyper" có thể nhấn mạnh hơn trong tiếng Anh Mỹ khi diễn tả tính cách năng động, trong khi tiếng Anh Anh có thể sử dụng phổ biến hơn trong các ngữ cảnh khoa học.
Tiền tố "hyper-" xuất phát từ tiếng Hy Lạp "huper", có nghĩa là "vượt quá" hoặc "cao hơn". Trong tiếng Latin, nó được sử dụng để chỉ sự vượt trội hoặc tình trạng cực đoan. Từ thế kỷ 19, "hyper-" đã được sử dụng trong các lĩnh vực khoa học và y học để mô tả các hiện tượng vượt mức bình thường, như "hyperactivity" hay "hypertension". Ngày nay, tiền tố này thường được áp dụng rộng rãi trong nhiều ngữ cảnh, nhấn mạnh tính chất vượt trội hoặc kém cân bằng của một hiện tượng nào đó.
Từ "hyper" thường được sử dụng trong các bài thi IELTS, đặc biệt là trong phần Nghe và Đọc, với tần suất trung bình. Nó thường xuất hiện liên quan đến các chủ đề về sức khỏe, tâm lý và công nghệ. Trong các ngữ cảnh khác, "hyper" thường được dùng trong ngữ cảnh không chính thức, như nói về tính cách hoạt bát, sự phấn khích quá mức hoặc trong từ ghép như "hyperactive".
