Bản dịch của từ Insolation trong tiếng Việt
Insolation

Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Insolation, từ ghép của "incoming solar radiation", chỉ lượng bức xạ mặt trời mà một khu vực nhận được trong một khoảng thời gian nhất định. Thuật ngữ này chủ yếu được sử dụng trong khí quyển học và khí hậu học để nghiên cứu ảnh hưởng của ánh sáng mặt trời đến nhiệt độ và khí hậu. Trong tiếng Anh, thuật ngữ này được sử dụng thống nhất cả ở British và American English, không có sự khác biệt đáng kể về viết hay phát âm. Tuy nhiên, một số ngữ cảnh chuyên ngành có thể ảnh hưởng đến cách thức sử dụng.
Từ "insolation" có nguồn gốc từ tiếng Latinh, cụ thể là từ "insolare", có nghĩa là "đặt vào ánh nắng". Từ này được hình thành từ "in-" (vào) và "sol" (mặt trời). Kể từ khi được đưa vào sử dụng trong thế kỷ 19, "insolation" đã trở thành thuật ngữ khoa học chỉ lượng bức xạ mặt trời mà một bề mặt nhận được, đóng vai trò quan trọng trong các nghiên cứu về khí hậu và năng lượng mặt trời. Sự kết nối giữa nguồn gốc và ý nghĩa hiện tại nhấn mạnh tầm quan trọng của ánh sáng mặt trời trong các hiện tượng tự nhiên.
Từ "insolation" xuất hiện với tần suất thấp trong bốn thành phần của kỳ thi IELTS, đặc biệt là trong phần Nghe và Đọc, nơi mà các chủ đề về môi trường và năng lượng tái tạo thường được đề cập. Trong phần Viết và Nói, "insolation" có thể xuất hiện trong bối cảnh thảo luận về năng lượng mặt trời, khí hậu hoặc kiến trúc bền vững. Trong các lĩnh vực khác, từ này thường được sử dụng trong nghiên cứu khoa học, khí tượng, và sinh thái để mô tả lượng bức xạ mặt trời mà một khu vực nhận được.
Họ từ
Insolation, từ ghép của "incoming solar radiation", chỉ lượng bức xạ mặt trời mà một khu vực nhận được trong một khoảng thời gian nhất định. Thuật ngữ này chủ yếu được sử dụng trong khí quyển học và khí hậu học để nghiên cứu ảnh hưởng của ánh sáng mặt trời đến nhiệt độ và khí hậu. Trong tiếng Anh, thuật ngữ này được sử dụng thống nhất cả ở British và American English, không có sự khác biệt đáng kể về viết hay phát âm. Tuy nhiên, một số ngữ cảnh chuyên ngành có thể ảnh hưởng đến cách thức sử dụng.
Từ "insolation" có nguồn gốc từ tiếng Latinh, cụ thể là từ "insolare", có nghĩa là "đặt vào ánh nắng". Từ này được hình thành từ "in-" (vào) và "sol" (mặt trời). Kể từ khi được đưa vào sử dụng trong thế kỷ 19, "insolation" đã trở thành thuật ngữ khoa học chỉ lượng bức xạ mặt trời mà một bề mặt nhận được, đóng vai trò quan trọng trong các nghiên cứu về khí hậu và năng lượng mặt trời. Sự kết nối giữa nguồn gốc và ý nghĩa hiện tại nhấn mạnh tầm quan trọng của ánh sáng mặt trời trong các hiện tượng tự nhiên.
Từ "insolation" xuất hiện với tần suất thấp trong bốn thành phần của kỳ thi IELTS, đặc biệt là trong phần Nghe và Đọc, nơi mà các chủ đề về môi trường và năng lượng tái tạo thường được đề cập. Trong phần Viết và Nói, "insolation" có thể xuất hiện trong bối cảnh thảo luận về năng lượng mặt trời, khí hậu hoặc kiến trúc bền vững. Trong các lĩnh vực khác, từ này thường được sử dụng trong nghiên cứu khoa học, khí tượng, và sinh thái để mô tả lượng bức xạ mặt trời mà một khu vực nhận được.
