Bản dịch của từ Eudaemon trong tiếng Việt
Eudaemon

Eudaemon(Noun)
Một tinh thần tốt hoặc nhân từ.
A good or benevolent spirit.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
"Eudaemon" (có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp "eudaimon") là một thuật ngữ dùng để chỉ trạng thái hạnh phúc và phát triển cá nhân, thường liên quan đến những giá trị đạo đức và sự hoàn thiện nhân cách. Trong bối cảnh triết học, từ này thường được liên kết với cách tiếp cận của Aristotel về hạnh phúc. Không có sự khác biệt rõ rệt giữa Anh Anh và Anh Mỹ cho từ này, nhưng nó ít được sử dụng trong ngôn ngữ hàng ngày và chủ yếu xuất hiện trong các cuộc thảo luận triết học.
Từ "eudaemon" có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp "eudaimon", trong đó "eu" nghĩa là "tốt" và "daimon" nghĩa là "thần" hoặc "linh hồn". Ban đầu, từ này được sử dụng để chỉ một trạng thái hạnh phúc hay thịnh vượng do sự hài hòa giữa con người với các yếu tố tâm linh. Qua thời gian, "eudaemon" đã trở thành thuật ngữ trong triết học, đặc biệt là trong trường phái Aristotelian, liên quan đến ý niệm hạnh phúc như là mục tiêu tối thượng của cuộc sống. Sự kết nối này vẫn tồn tại trong việc sử dụng hiện đại, khi từ này thường được liên kết với cảm giác viên mãn và an lạc tâm hồn.
Từ "eudaemon" (hay "eudaimon") ít được sử dụng trong các kỳ thi IELTS, thường không xuất hiện trong các bài kiểm tra nghe, nói, đọc và viết. Tuy nhiên, nó có thể được tìm thấy trong các văn bản triết học hoặc tâm lý học, liên quan đến khái niệm hạnh phúc và sự phát triển bản thân. Từ này thường xuất hiện trong các cuộc thảo luận về ý nghĩa của cuộc sống, thịnh vượng tâm lý và các trường hợp nghiên cứu về hạnh phúc cá nhân.
Họ từ
"Eudaemon" (có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp "eudaimon") là một thuật ngữ dùng để chỉ trạng thái hạnh phúc và phát triển cá nhân, thường liên quan đến những giá trị đạo đức và sự hoàn thiện nhân cách. Trong bối cảnh triết học, từ này thường được liên kết với cách tiếp cận của Aristotel về hạnh phúc. Không có sự khác biệt rõ rệt giữa Anh Anh và Anh Mỹ cho từ này, nhưng nó ít được sử dụng trong ngôn ngữ hàng ngày và chủ yếu xuất hiện trong các cuộc thảo luận triết học.
Từ "eudaemon" có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp "eudaimon", trong đó "eu" nghĩa là "tốt" và "daimon" nghĩa là "thần" hoặc "linh hồn". Ban đầu, từ này được sử dụng để chỉ một trạng thái hạnh phúc hay thịnh vượng do sự hài hòa giữa con người với các yếu tố tâm linh. Qua thời gian, "eudaemon" đã trở thành thuật ngữ trong triết học, đặc biệt là trong trường phái Aristotelian, liên quan đến ý niệm hạnh phúc như là mục tiêu tối thượng của cuộc sống. Sự kết nối này vẫn tồn tại trong việc sử dụng hiện đại, khi từ này thường được liên kết với cảm giác viên mãn và an lạc tâm hồn.
Từ "eudaemon" (hay "eudaimon") ít được sử dụng trong các kỳ thi IELTS, thường không xuất hiện trong các bài kiểm tra nghe, nói, đọc và viết. Tuy nhiên, nó có thể được tìm thấy trong các văn bản triết học hoặc tâm lý học, liên quan đến khái niệm hạnh phúc và sự phát triển bản thân. Từ này thường xuất hiện trong các cuộc thảo luận về ý nghĩa của cuộc sống, thịnh vượng tâm lý và các trường hợp nghiên cứu về hạnh phúc cá nhân.
