Bản dịch của từ High-up trong tiếng Việt
High-up

High-up(Noun)
Một người giữ chức cao, có quyền lực hoặc vị trí cấp trên trong tổ chức (ví dụ: lãnh đạo cấp cao, quản lý cấp cao).
A senior person in an organization.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Từ "high-up" là một tính từ mô tả vị trí ở vị trí cao trong tổ chức hoặc cấu trúc, thường liên quan đến sự quyền lực hoặc ảnh hưởng. Trong tiếng Anh, "high-up" được sử dụng chủ yếu trong bối cảnh Mỹ, nhưng cũng thấy trong tiếng Anh Anh. Phát âm và viết khác nhau không rõ rệt, nhưng "high-up" ở Anh có thể ít phổ biến hơn. Từ này chủ yếu được dùng để chỉ các cá nhân có vai trò quan trọng hoặc chức vụ cao trong một tổ chức.
Từ "high-up" xuất phát từ tiếng Anh, kết hợp giữa tính từ "high" (cao) và trạng từ "up" (lên). "High" có nguồn gốc từ tiếng Đức cổ "high", trong khi "up" bắt nguồn từ tiếng Anh cổ "upp", diễn tả hướng đi lên. Trong lịch sử, cụm từ "high-up" thường được sử dụng để chỉ vị trí cao trong cấu trúc quyền lực hoặc địa vị xã hội. Ngày nay, nó đề cập đến những người nắm giữ chức vụ quan trọng hoặc ảnh hưởng trong một tổ chức.
Từ "high-up" thường xuất hiện trong các bài kiểm tra IELTS với tần suất thấp, chủ yếu trong phần Nghe và Đọc, nơi phản ánh môi trường làm việc hoặc các tình huống xã hội liên quan đến người có quyền lực hoặc vị trí cao. Trong ngữ cảnh khác, "high-up" thường được sử dụng để mô tả cấp bậc trong tổ chức, sự điều hành hoặc sự phân chia trách nhiệm. Từ này cho thấy mối quan hệ giữa quyền lực và trách nhiệm trong các tình huống chuyên môn.
Họ từ
Từ "high-up" là một tính từ mô tả vị trí ở vị trí cao trong tổ chức hoặc cấu trúc, thường liên quan đến sự quyền lực hoặc ảnh hưởng. Trong tiếng Anh, "high-up" được sử dụng chủ yếu trong bối cảnh Mỹ, nhưng cũng thấy trong tiếng Anh Anh. Phát âm và viết khác nhau không rõ rệt, nhưng "high-up" ở Anh có thể ít phổ biến hơn. Từ này chủ yếu được dùng để chỉ các cá nhân có vai trò quan trọng hoặc chức vụ cao trong một tổ chức.
Từ "high-up" xuất phát từ tiếng Anh, kết hợp giữa tính từ "high" (cao) và trạng từ "up" (lên). "High" có nguồn gốc từ tiếng Đức cổ "high", trong khi "up" bắt nguồn từ tiếng Anh cổ "upp", diễn tả hướng đi lên. Trong lịch sử, cụm từ "high-up" thường được sử dụng để chỉ vị trí cao trong cấu trúc quyền lực hoặc địa vị xã hội. Ngày nay, nó đề cập đến những người nắm giữ chức vụ quan trọng hoặc ảnh hưởng trong một tổ chức.
Từ "high-up" thường xuất hiện trong các bài kiểm tra IELTS với tần suất thấp, chủ yếu trong phần Nghe và Đọc, nơi phản ánh môi trường làm việc hoặc các tình huống xã hội liên quan đến người có quyền lực hoặc vị trí cao. Trong ngữ cảnh khác, "high-up" thường được sử dụng để mô tả cấp bậc trong tổ chức, sự điều hành hoặc sự phân chia trách nhiệm. Từ này cho thấy mối quan hệ giữa quyền lực và trách nhiệm trong các tình huống chuyên môn.
