Bản dịch của từ Injunction trong tiếng Việt
Injunction

Injunction(Noun)
Một cảnh báo hoặc lệnh có thẩm quyền.
An authoritative warning or order.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Lệnh cấm (injunction) là một loại quyết định pháp lý do tòa án ban hành yêu cầu một cá nhân hoặc tổ chức ngừng hoặc thực hiện một hành động cụ thể. Trong tiếng Anh, thuật ngữ này không có sự phân biệt giữa Anh và Mỹ, nhưng có thể có sự khác biệt về ngữ cảnh sử dụng; tại Anh, lệnh cấm thường liên quan đến các vụ kiện dân sự, trong khi ở Mỹ, nó có thể được sử dụng rộng rãi trong các lĩnh vực như tài chính và sở hữu trí tuệ.
Từ "injunction" xuất phát từ tiếng Latin "injunctionem", có nghĩa là "sự ra lệnh". Cấu trúc từ này được hình thành từ tiền tố "in-" (vào, trong) và động từ "iungere" (kết nối, liên kết). Trong lịch sử pháp lý, injunction được sử dụng để chỉ các quyết định tạm thời của tòa án nhằm ngăn chặn hành động cụ thể. Ngày nay, nó thường được hiểu là một chỉ thị pháp lý yêu cầu một bên thực hiện hoặc ngừng thực hiện một hành động nhất định.
Từ "injunction" thường xuất hiện trong các bài thi IELTS, đặc biệt là trong các phần liên quan đến luật pháp và quản lý, như Writing và Reading. Tần suất sử dụng của từ này trong ngữ cảnh pháp lý có thể được nhận thấy trong các tình huống mô tả lệnh của tòa án nhằm ngăn chặn một hành động cụ thể. Ngoài ra, từ này cũng phổ biến trong các cuộc thảo luận về quyền lợi, trách nhiệm và các biện pháp bảo vệ pháp lý trong xã hội hiện đại.
Họ từ
Lệnh cấm (injunction) là một loại quyết định pháp lý do tòa án ban hành yêu cầu một cá nhân hoặc tổ chức ngừng hoặc thực hiện một hành động cụ thể. Trong tiếng Anh, thuật ngữ này không có sự phân biệt giữa Anh và Mỹ, nhưng có thể có sự khác biệt về ngữ cảnh sử dụng; tại Anh, lệnh cấm thường liên quan đến các vụ kiện dân sự, trong khi ở Mỹ, nó có thể được sử dụng rộng rãi trong các lĩnh vực như tài chính và sở hữu trí tuệ.
Từ "injunction" xuất phát từ tiếng Latin "injunctionem", có nghĩa là "sự ra lệnh". Cấu trúc từ này được hình thành từ tiền tố "in-" (vào, trong) và động từ "iungere" (kết nối, liên kết). Trong lịch sử pháp lý, injunction được sử dụng để chỉ các quyết định tạm thời của tòa án nhằm ngăn chặn hành động cụ thể. Ngày nay, nó thường được hiểu là một chỉ thị pháp lý yêu cầu một bên thực hiện hoặc ngừng thực hiện một hành động nhất định.
Từ "injunction" thường xuất hiện trong các bài thi IELTS, đặc biệt là trong các phần liên quan đến luật pháp và quản lý, như Writing và Reading. Tần suất sử dụng của từ này trong ngữ cảnh pháp lý có thể được nhận thấy trong các tình huống mô tả lệnh của tòa án nhằm ngăn chặn một hành động cụ thể. Ngoài ra, từ này cũng phổ biến trong các cuộc thảo luận về quyền lợi, trách nhiệm và các biện pháp bảo vệ pháp lý trong xã hội hiện đại.
