Bản dịch của từ Neoplatonist trong tiếng Việt
Neoplatonist

Neoplatonist(Noun)
Người theo chủ nghĩa Tân-Platon (Neoplatonism) — tức là người ủng hộ hoặc nghiên cứu trường phái triết học dựa trên tư tưởng của Plotinus, tập trung vào ý niệm về thế giới lý tưởng và mối liên hệ giữa linh hồn và thực tại siêu hình.
An adherent of Neoplatonism a philosophical system based on the teachings of Plotinus.
新柏拉图主义者
Từ tiếng Trung gần nghĩa
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Từ "neoplatonist" chỉ những người theo triết lý của chủ nghĩa Tân Plato, một trường phái triết học phát triển từ tư tưởng của Plato trong thế kỷ thứ ba sau Công nguyên. Chủ nghĩa này nhấn mạnh việc tìm kiếm chân lý thông qua lý trí và sự hợp nhất với Thượng Đế. Trong tiếng Anh, "neoplatonist" được sử dụng như nhau ở cả Anh và Mỹ, không có sự khác biệt đáng kể trong phát âm hay ngữ nghĩa. Tuy nhiên, trong các bối cảnh học thuật, sự chú trọng có thể khác nhau theo vùng văn hóa.
Từ "neoplatonist" bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp cổ, cụ thể là "Neoplatonismos", có nghĩa là "tân Plato". Nó liên quan đến triết lý của Plato, nhưng biểu hiện lại trong bối cảnh của thế kỷ 3 sau Công nguyên, qua các nhà triết học như Plotinus. Neoplatonism nhấn mạnh mối liên hệ giữa thực tại huyền bí và thế giới hữu hình. Sự tiếp nối này trong tư tưởng triết học đã hình thành cách hiểu hiện đại về bản thể, tâm linh và sự kết nối giữa chúng, qua đó giữ vai trò quan trọng trong triết học Tây phương.
Từ "neoplatonist" thường ít xuất hiện trong bốn thành phần của IELTS, bao gồm Nghe, Nói, Đọc và Viết, do đây là một thuật ngữ chuyên ngành liên quan đến triết học. Trong bối cảnh học thuật và lịch sử triết học, từ này được sử dụng để mô tả các nhà tư tưởng theo trường phái tân Platon, chiếm ưu thế trong các cuộc thảo luận về tri thức và hiện tượng. Từ "neoplatonist" thường xuất hiện trong các bài viết nghiên cứu, luận văn triết học, và tài liệu văn học bàn về ảnh hưởng của triết học cổ điển.
Từ "neoplatonist" chỉ những người theo triết lý của chủ nghĩa Tân Plato, một trường phái triết học phát triển từ tư tưởng của Plato trong thế kỷ thứ ba sau Công nguyên. Chủ nghĩa này nhấn mạnh việc tìm kiếm chân lý thông qua lý trí và sự hợp nhất với Thượng Đế. Trong tiếng Anh, "neoplatonist" được sử dụng như nhau ở cả Anh và Mỹ, không có sự khác biệt đáng kể trong phát âm hay ngữ nghĩa. Tuy nhiên, trong các bối cảnh học thuật, sự chú trọng có thể khác nhau theo vùng văn hóa.
Từ "neoplatonist" bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp cổ, cụ thể là "Neoplatonismos", có nghĩa là "tân Plato". Nó liên quan đến triết lý của Plato, nhưng biểu hiện lại trong bối cảnh của thế kỷ 3 sau Công nguyên, qua các nhà triết học như Plotinus. Neoplatonism nhấn mạnh mối liên hệ giữa thực tại huyền bí và thế giới hữu hình. Sự tiếp nối này trong tư tưởng triết học đã hình thành cách hiểu hiện đại về bản thể, tâm linh và sự kết nối giữa chúng, qua đó giữ vai trò quan trọng trong triết học Tây phương.
Từ "neoplatonist" thường ít xuất hiện trong bốn thành phần của IELTS, bao gồm Nghe, Nói, Đọc và Viết, do đây là một thuật ngữ chuyên ngành liên quan đến triết học. Trong bối cảnh học thuật và lịch sử triết học, từ này được sử dụng để mô tả các nhà tư tưởng theo trường phái tân Platon, chiếm ưu thế trong các cuộc thảo luận về tri thức và hiện tượng. Từ "neoplatonist" thường xuất hiện trong các bài viết nghiên cứu, luận văn triết học, và tài liệu văn học bàn về ảnh hưởng của triết học cổ điển.
