Bản dịch của từ Aloof trong tiếng Việt
Aloof

Aloof(Adjective)
Không thân thiện hoặc sắp tới; mát mẻ và xa cách.
Not friendly or forthcoming; cool and distant.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Từ "aloof" có nghĩa là tách biệt, hờ hững hoặc không quan tâm, thường được dùng để mô tả một người có vẻ lạnh lùng, ít giao tiếp hoặc không tham gia vào các hoạt động xã hội. Trong tiếng Anh, từ này không có sự khác biệt giữa tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ về nghĩa lẫn cách viết. Tuy nhiên, trong phát âm, người Anh có thể nhấn âm nhẹ hơn so với người Mỹ. "Aloof" thường xuất hiện trong văn phong bình thường và văn chương, thể hiện tính cách hoặc thái độ của nhân vật.
Từ "aloof" có nguồn gốc từ tiếng Anh cổ "a loof", nghĩa là "tách biệt" hoặc "từ xa". Nó bắt nguồn từ động từ tiếng Hà Lan "loef", có nghĩa là "đi ra xa". Vào thế kỷ 17, từ này được sử dụng để miêu tả trạng thái một người lạnh lùng, xa cách, không quan tâm đến người khác. Sự phát triển nghĩa này kết nối chặt chẽ với cảm giác cô lập và عدم kết nối xã hội mà từ thể hiện trong ngữ cảnh hiện đại.
Từ "aloof" có tần suất sử dụng tương đối thấp trong bốn thành phần của kỳ thi IELTS, đặc biệt là trong phần nghe và nói. Tuy nhiên, nó xuất hiện nhiều hơn trong phần đọc và viết, thường được dùng để miêu tả tính cách của nhân vật hoặc trong các bối cảnh xã hội. Trong các tình huống thông thường, "aloof" thường được sử dụng để chỉ người có thái độ xa cách, không thân thiện, và thường được áp dụng trong việc phân tích tâm lý nhân vật trong văn học hoặc các nghiên cứu xã hội.
Họ từ
Từ "aloof" có nghĩa là tách biệt, hờ hững hoặc không quan tâm, thường được dùng để mô tả một người có vẻ lạnh lùng, ít giao tiếp hoặc không tham gia vào các hoạt động xã hội. Trong tiếng Anh, từ này không có sự khác biệt giữa tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ về nghĩa lẫn cách viết. Tuy nhiên, trong phát âm, người Anh có thể nhấn âm nhẹ hơn so với người Mỹ. "Aloof" thường xuất hiện trong văn phong bình thường và văn chương, thể hiện tính cách hoặc thái độ của nhân vật.
Từ "aloof" có nguồn gốc từ tiếng Anh cổ "a loof", nghĩa là "tách biệt" hoặc "từ xa". Nó bắt nguồn từ động từ tiếng Hà Lan "loef", có nghĩa là "đi ra xa". Vào thế kỷ 17, từ này được sử dụng để miêu tả trạng thái một người lạnh lùng, xa cách, không quan tâm đến người khác. Sự phát triển nghĩa này kết nối chặt chẽ với cảm giác cô lập và عدم kết nối xã hội mà từ thể hiện trong ngữ cảnh hiện đại.
Từ "aloof" có tần suất sử dụng tương đối thấp trong bốn thành phần của kỳ thi IELTS, đặc biệt là trong phần nghe và nói. Tuy nhiên, nó xuất hiện nhiều hơn trong phần đọc và viết, thường được dùng để miêu tả tính cách của nhân vật hoặc trong các bối cảnh xã hội. Trong các tình huống thông thường, "aloof" thường được sử dụng để chỉ người có thái độ xa cách, không thân thiện, và thường được áp dụng trong việc phân tích tâm lý nhân vật trong văn học hoặc các nghiên cứu xã hội.
