Bản dịch của từ Breaking point trong tiếng Việt
Breaking point

Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Cụm từ "breaking point" chỉ thời điểm mà một cá nhân hoặc hệ thống không còn có khả năng chịu đựng thêm áp lực hoặc căng thẳng, dẫn đến sự phá vỡ hoặc sụp đổ. Trong tiếng Anh Mỹ, "breaking point" được sử dụng rộng rãi trong ngữ cảnh tâm lý và xã hội để chỉ ranh giới chịu đựng. Ở tiếng Anh Anh, cụm từ này cũng xuất hiện tương tự nhưng có thể ít phổ biến hơn trong các cuộc thảo luận không chính thức. Cả hai phiên bản đều giữ nguyên ý nghĩa nhưng cách diễn đạt có thể khác biệt trong văn phong.
Cụm từ "breaking point" xuất phát từ hai từ tiếng Anh: "breaking" (từ gốc "break", có nguồn gốc từ tiếng Đức cổ "bracan", nghĩa là đập vỡ) và "point" (từ gốc tiếng Latinh "punctum", nghĩa là điểm). "Breaking point" chỉ thời điểm mà sức chịu đựng của một cá nhân hay vật thể đạt đến giới hạn, dẫn đến sự sụp đổ hoặc hư hại. Ý nghĩa này liên quan chặt chẽ đến khái niệm về áp lực và giới hạn trong lịch sử, phản ánh sự chuyển giao từ vật lý sang tâm lý trong ngữ cảnh hiện đại.
Cụm từ "breaking point" xuất hiện với tần suất trung bình trong bốn thành phần của IELTS, đặc biệt trong phần Writing và Speaking, nơi người học thường mô tả áp lực hoặc ngưỡng chịu đựng. Trong ngữ cảnh khác, "breaking point" thường được sử dụng trong tâm lý học để chỉ thời điểm một cá nhân không thể chịu đựng thêm về mặt cảm xúc hoặc thể chất. Cụm từ này cũng được áp dụng trong các lĩnh vực như vật lý, nơi nó miêu tả giới hạn của vật liệu trước khi bị phá hủy.
Cụm từ "breaking point" chỉ thời điểm mà một cá nhân hoặc hệ thống không còn có khả năng chịu đựng thêm áp lực hoặc căng thẳng, dẫn đến sự phá vỡ hoặc sụp đổ. Trong tiếng Anh Mỹ, "breaking point" được sử dụng rộng rãi trong ngữ cảnh tâm lý và xã hội để chỉ ranh giới chịu đựng. Ở tiếng Anh Anh, cụm từ này cũng xuất hiện tương tự nhưng có thể ít phổ biến hơn trong các cuộc thảo luận không chính thức. Cả hai phiên bản đều giữ nguyên ý nghĩa nhưng cách diễn đạt có thể khác biệt trong văn phong.
Cụm từ "breaking point" xuất phát từ hai từ tiếng Anh: "breaking" (từ gốc "break", có nguồn gốc từ tiếng Đức cổ "bracan", nghĩa là đập vỡ) và "point" (từ gốc tiếng Latinh "punctum", nghĩa là điểm). "Breaking point" chỉ thời điểm mà sức chịu đựng của một cá nhân hay vật thể đạt đến giới hạn, dẫn đến sự sụp đổ hoặc hư hại. Ý nghĩa này liên quan chặt chẽ đến khái niệm về áp lực và giới hạn trong lịch sử, phản ánh sự chuyển giao từ vật lý sang tâm lý trong ngữ cảnh hiện đại.
Cụm từ "breaking point" xuất hiện với tần suất trung bình trong bốn thành phần của IELTS, đặc biệt trong phần Writing và Speaking, nơi người học thường mô tả áp lực hoặc ngưỡng chịu đựng. Trong ngữ cảnh khác, "breaking point" thường được sử dụng trong tâm lý học để chỉ thời điểm một cá nhân không thể chịu đựng thêm về mặt cảm xúc hoặc thể chất. Cụm từ này cũng được áp dụng trong các lĩnh vực như vật lý, nơi nó miêu tả giới hạn của vật liệu trước khi bị phá hủy.
