Bản dịch của từ Diachronic trong tiếng Việt
Diachronic

Diachronic(Adjective)
Liên quan tới cách một thứ gì đó, đặc biệt là ngôn ngữ, phát triển và biến đổi theo thời gian.
Concerned with the way in which something especially language has developed and evolved through time.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Diachronic là một thuật ngữ trong ngôn ngữ học, chỉ nghiên cứu sự phát triển và thay đổi của ngôn ngữ qua thời gian. Nó đối lập với khái niệm đồng thời (synchronic), tập trung vào trạng thái của ngôn ngữ tại một thời điểm nhất định. Trong nghiên cứu ngôn ngữ, diachronic thường được sử dụng để phân tích các yếu tố lịch sử, văn hóa ảnh hưởng đến sự biến đổi ngôn ngữ. Thuật ngữ này không có sự khác biệt giữa tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ về cách sử dụng hoặc viết.
Từ "diachronic" có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp, cụ thể là từ "dia" (thông qua) và "chronos" (thời gian). Thuật ngữ này lần đầu tiên được sử dụng trong ngữ cảnh ngôn ngữ học vào thế kỷ 20, nhấn mạnh sự phát triển và biến đổi của ngôn ngữ theo thời gian. Hiện tại, "diachronic" được sử dụng để chỉ những nghiên cứu tập trung vào sự tiến hóa và lịch sử của các hiện tượng, khái niệm trong một khoảng thời gian dài, khác với "synchronic", tập trung vào một thời điểm cụ thể.
Từ "diachronic" thường được sử dụng trong các ngữ cảnh học thuật, đặc biệt là trong nghiên cứu ngôn ngữ, nơi diễn ra các phân tích theo thời gian. Trong bốn thành phần của IELTS, tần suất xuất hiện của từ này không cao, chủ yếu gặp trong phần viết và nói khi thảo luận về sự phát triển của ngôn ngữ hoặc văn hóa. Trong các lĩnh vực khác như lịch sử và nhân chủng học, "diachronic" thường được dùng để chỉ việc phân tích sự biến đổi qua các thời kỳ, nhấn mạnh tính chất liên tục của hiện tượng.
Họ từ
Diachronic là một thuật ngữ trong ngôn ngữ học, chỉ nghiên cứu sự phát triển và thay đổi của ngôn ngữ qua thời gian. Nó đối lập với khái niệm đồng thời (synchronic), tập trung vào trạng thái của ngôn ngữ tại một thời điểm nhất định. Trong nghiên cứu ngôn ngữ, diachronic thường được sử dụng để phân tích các yếu tố lịch sử, văn hóa ảnh hưởng đến sự biến đổi ngôn ngữ. Thuật ngữ này không có sự khác biệt giữa tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ về cách sử dụng hoặc viết.
Từ "diachronic" có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp, cụ thể là từ "dia" (thông qua) và "chronos" (thời gian). Thuật ngữ này lần đầu tiên được sử dụng trong ngữ cảnh ngôn ngữ học vào thế kỷ 20, nhấn mạnh sự phát triển và biến đổi của ngôn ngữ theo thời gian. Hiện tại, "diachronic" được sử dụng để chỉ những nghiên cứu tập trung vào sự tiến hóa và lịch sử của các hiện tượng, khái niệm trong một khoảng thời gian dài, khác với "synchronic", tập trung vào một thời điểm cụ thể.
Từ "diachronic" thường được sử dụng trong các ngữ cảnh học thuật, đặc biệt là trong nghiên cứu ngôn ngữ, nơi diễn ra các phân tích theo thời gian. Trong bốn thành phần của IELTS, tần suất xuất hiện của từ này không cao, chủ yếu gặp trong phần viết và nói khi thảo luận về sự phát triển của ngôn ngữ hoặc văn hóa. Trong các lĩnh vực khác như lịch sử và nhân chủng học, "diachronic" thường được dùng để chỉ việc phân tích sự biến đổi qua các thời kỳ, nhấn mạnh tính chất liên tục của hiện tượng.
