Bản dịch của từ Self-indulgent trong tiếng Việt
Self-indulgent

Self-indulgent(Adjective)
Thích hưởng thụ theo ý mình, thường làm đúng những gì mình muốn mà không quan tâm đến trách nhiệm hoặc hậu quả; hay nuông chiều bản thân, lười biếng hoặc theo đuổi thú vui cá nhân.
Characterized by doing or tending to do exactly what one wants especially when this involves pleasure or idleness.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Từ "self-indulgent" được sử dụng để chỉ hành vi hoặc thái độ nuông chiều bản thân, thường liên quan đến việc đáp ứng những ham muốn và sở thích cá nhân mà không xem xét đến hậu quả. Trong tiếng Anh, "self-indulgent" không có sự khác biệt đáng kể giữa Anh và Mỹ, cả về hình thức nói và viết. Tuy nhiên, trong văn cảnh sử dụng, từ này có thể mang nghĩa tiêu cực, thể hiện sự thiếu kiềm chế và trách nhiệm trong hành vi cá nhân.
Từ "self-indulgent" có nguồn gốc từ tiếng Latinh, bắt nguồn từ "indulgere", có nghĩa là "thỏa mãn" hoặc "nhường nhịn". Trong lịch sử, thuật ngữ này đã được sử dụng để mô tả hành vi của những cá nhân tự do trong việc theo đuổi những ham muốn cá nhân mà không bị ràng buộc bởi trách nhiệm hay nguyên tắc. Ngày nay, "self-indulgent" thường mang ý nghĩa tiêu cực, chỉ những hành động hoặc thái độ quá mức trong việc thỏa mãn nhu cầu và mong muốn của bản thân, dẫn đến những hậu quả không mong muốn.
Từ "self-indulgent" xuất hiện với tần suất tương đối thấp trong bốn thành phần của IELTS, chủ yếu trong viết và nói, nơi người sử dụng diễn đạt ý kiến cá nhân về lối sống hoặc hành vi. Trong các tình huống khác, từ này có thể được sử dụng để mô tả hành vi của một cá nhân khi tham gia vào sở thích riêng mà không quan tâm đến hậu quả. Khái niệm này thường gặp trong ngữ cảnh tâm lý học hoặc phê bình văn hóa, phản ánh sự thoả mãn bản thân mà không có sự kiềm chế.
Họ từ
Từ "self-indulgent" được sử dụng để chỉ hành vi hoặc thái độ nuông chiều bản thân, thường liên quan đến việc đáp ứng những ham muốn và sở thích cá nhân mà không xem xét đến hậu quả. Trong tiếng Anh, "self-indulgent" không có sự khác biệt đáng kể giữa Anh và Mỹ, cả về hình thức nói và viết. Tuy nhiên, trong văn cảnh sử dụng, từ này có thể mang nghĩa tiêu cực, thể hiện sự thiếu kiềm chế và trách nhiệm trong hành vi cá nhân.
Từ "self-indulgent" có nguồn gốc từ tiếng Latinh, bắt nguồn từ "indulgere", có nghĩa là "thỏa mãn" hoặc "nhường nhịn". Trong lịch sử, thuật ngữ này đã được sử dụng để mô tả hành vi của những cá nhân tự do trong việc theo đuổi những ham muốn cá nhân mà không bị ràng buộc bởi trách nhiệm hay nguyên tắc. Ngày nay, "self-indulgent" thường mang ý nghĩa tiêu cực, chỉ những hành động hoặc thái độ quá mức trong việc thỏa mãn nhu cầu và mong muốn của bản thân, dẫn đến những hậu quả không mong muốn.
Từ "self-indulgent" xuất hiện với tần suất tương đối thấp trong bốn thành phần của IELTS, chủ yếu trong viết và nói, nơi người sử dụng diễn đạt ý kiến cá nhân về lối sống hoặc hành vi. Trong các tình huống khác, từ này có thể được sử dụng để mô tả hành vi của một cá nhân khi tham gia vào sở thích riêng mà không quan tâm đến hậu quả. Khái niệm này thường gặp trong ngữ cảnh tâm lý học hoặc phê bình văn hóa, phản ánh sự thoả mãn bản thân mà không có sự kiềm chế.
