Bản dịch của từ Assignee trong tiếng Việt
Assignee

Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Từ "assignee" được định nghĩa là một cá nhân hoặc tổ chức được chỉ định để nhận quyền lợi hoặc nghĩa vụ từ một hợp đồng hoặc tài sản cụ thể. Trong tiếng Anh, thuật ngữ này không có sự khác biệt đáng kể giữa Anh và Mỹ, cả về hình thức viết lẫn phát âm. Tuy nhiên, trong bối cảnh pháp lý hoặc kinh doanh, "assignee" thường chỉ đến người nhận quyền lợi hợp pháp, trong khi "assignor" là người chuyển nhượng quyền lợi đó.
Từ "assignee" có nguồn gốc từ động từ tiếng Latin "assignare", có nghĩa là "gán cho" hoặc "phân công". Trong tiếng Pháp cổ, từ này trở thành "assigner". "Assignee" được sử dụng để chỉ một cá nhân hoặc thực thể được giao trách nhiệm hoặc quyền lợi về một vấn đề cụ thể. Ngày nay, từ này thường được dùng trong các lĩnh vực pháp lý và tài chính để chỉ người nhận quyền lợi hoặc nghĩa vụ từ một hợp đồng hoặc giao dịch. Sự phát triển của từ này phản ánh sự phân công trách nhiệm và quyền lợi trong các mối quan hệ xã hội phức tạp.
Từ "assignee" có tần suất sử dụng thấp trong bốn thành phần của IELTS, đặc biệt là trong phần Nghe và Đọc, khi nó thường xuất hiện trong các tình huống liên quan đến công việc hoặc pháp lý. Trong phần Nói và Viết, từ này có thể xuất hiện khi thảo luận về trách nhiệm hoặc phân công công việc trong các bối cảnh chuyên nghiệp. Trong các ngữ cảnh khác, "assignee" thường được dùng trong hợp đồng hoặc tài liệu pháp lý để chỉ người được giao quyền hoặc trách nhiệm.
Họ từ
Từ "assignee" được định nghĩa là một cá nhân hoặc tổ chức được chỉ định để nhận quyền lợi hoặc nghĩa vụ từ một hợp đồng hoặc tài sản cụ thể. Trong tiếng Anh, thuật ngữ này không có sự khác biệt đáng kể giữa Anh và Mỹ, cả về hình thức viết lẫn phát âm. Tuy nhiên, trong bối cảnh pháp lý hoặc kinh doanh, "assignee" thường chỉ đến người nhận quyền lợi hợp pháp, trong khi "assignor" là người chuyển nhượng quyền lợi đó.
Từ "assignee" có nguồn gốc từ động từ tiếng Latin "assignare", có nghĩa là "gán cho" hoặc "phân công". Trong tiếng Pháp cổ, từ này trở thành "assigner". "Assignee" được sử dụng để chỉ một cá nhân hoặc thực thể được giao trách nhiệm hoặc quyền lợi về một vấn đề cụ thể. Ngày nay, từ này thường được dùng trong các lĩnh vực pháp lý và tài chính để chỉ người nhận quyền lợi hoặc nghĩa vụ từ một hợp đồng hoặc giao dịch. Sự phát triển của từ này phản ánh sự phân công trách nhiệm và quyền lợi trong các mối quan hệ xã hội phức tạp.
Từ "assignee" có tần suất sử dụng thấp trong bốn thành phần của IELTS, đặc biệt là trong phần Nghe và Đọc, khi nó thường xuất hiện trong các tình huống liên quan đến công việc hoặc pháp lý. Trong phần Nói và Viết, từ này có thể xuất hiện khi thảo luận về trách nhiệm hoặc phân công công việc trong các bối cảnh chuyên nghiệp. Trong các ngữ cảnh khác, "assignee" thường được dùng trong hợp đồng hoặc tài liệu pháp lý để chỉ người được giao quyền hoặc trách nhiệm.
