Bản dịch của từ A cappella trong tiếng Việt
A cappella

A cappella(Adjective)
Trong âm nhạc hợp xướng: hát không có đệm nhạc cụ, chỉ dùng giọng hát.
(with reference to choral music) sung without instrumental accompaniment.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
A cappella là một thuật ngữ dùng để chỉ việc trình bày âm nhạc mà không có sự hỗ trợ của nhạc cụ. Từ này có nguồn gốc từ tiếng Ý, nghĩa là "theo cách của nhà thờ". Trong âm nhạc hiện đại, a cappella thường được sử dụng để chỉ các nhóm hát hoặc cá nhân thể hiện các bài hát mà chỉ sử dụng giọng nói. Trong tiếng Anh Mỹ và Anh, cách sử dụng và phát âm của từ này tương tự nhau, nhưng dấu nhấn phát âm có thể khác biệt nhẹ.
Thuật ngữ "a cappella" xuất phát từ tiếng Ý, trong đó "a" có nghĩa là "theo" và "cappella" có nghĩa là "nhà thờ". Nguồn gốc của từ này liên quan đến việc trình diễn ca nhạc không có nhạc cụ đệm, đặc biệt là trong bối cảnh tôn giáo. Theo thời gian, nó mở rộng để chỉ bất kỳ hình thức ca hát nào không có sự hỗ trợ của nhạc cụ. Sự thay đổi này phản ánh sự coi trọng tính tự nhiên và đối thoại trong âm nhạc, phù hợp với định nghĩa hiện đại.
Thuật ngữ "a cappella" thường xuất hiện trong bối cảnh âm nhạc, chỉ việc trình diễn ca hát mà không có nhạc cụ. Trong kỳ thi IELTS, từ này có thể xuất hiện chủ yếu trong phần Nghe và Đọc, với tần suất thấp do tính chất chuyên biệt của nó. Trong các ngữ cảnh khác, "a cappella" thường được nhắc đến trong các buổi hòa nhạc, sự kiện âm nhạc, hoặc thảo luận về phong cách âm nhạc, thể hiện sự đa dạng trong nghệ thuật biểu diễn.
A cappella là một thuật ngữ dùng để chỉ việc trình bày âm nhạc mà không có sự hỗ trợ của nhạc cụ. Từ này có nguồn gốc từ tiếng Ý, nghĩa là "theo cách của nhà thờ". Trong âm nhạc hiện đại, a cappella thường được sử dụng để chỉ các nhóm hát hoặc cá nhân thể hiện các bài hát mà chỉ sử dụng giọng nói. Trong tiếng Anh Mỹ và Anh, cách sử dụng và phát âm của từ này tương tự nhau, nhưng dấu nhấn phát âm có thể khác biệt nhẹ.
Thuật ngữ "a cappella" xuất phát từ tiếng Ý, trong đó "a" có nghĩa là "theo" và "cappella" có nghĩa là "nhà thờ". Nguồn gốc của từ này liên quan đến việc trình diễn ca nhạc không có nhạc cụ đệm, đặc biệt là trong bối cảnh tôn giáo. Theo thời gian, nó mở rộng để chỉ bất kỳ hình thức ca hát nào không có sự hỗ trợ của nhạc cụ. Sự thay đổi này phản ánh sự coi trọng tính tự nhiên và đối thoại trong âm nhạc, phù hợp với định nghĩa hiện đại.
Thuật ngữ "a cappella" thường xuất hiện trong bối cảnh âm nhạc, chỉ việc trình diễn ca hát mà không có nhạc cụ. Trong kỳ thi IELTS, từ này có thể xuất hiện chủ yếu trong phần Nghe và Đọc, với tần suất thấp do tính chất chuyên biệt của nó. Trong các ngữ cảnh khác, "a cappella" thường được nhắc đến trong các buổi hòa nhạc, sự kiện âm nhạc, hoặc thảo luận về phong cách âm nhạc, thể hiện sự đa dạng trong nghệ thuật biểu diễn.
