Bản dịch của từ Banjo trong tiếng Việt
Banjo

Banjo(Noun)
Một nhạc cụ gảy thuộc họ đàn dây, có hộp cộng hưởng tròn mở, mặt là màng da hoặc vật liệu giống da căng trên vòng kim loại; thường có tiếng vang sáng và dùng trong nhạc dân gian, bluegrass, country.
A stringed instrument of the guitar family with a round openbacked soundbox of parchment stretched over a metal hoop.
一种有圆形开口和金属环的弦乐器,通常用于民间音乐。
Từ tiếng Việt gần nghĩa
Từ tiếng Trung gần nghĩa
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
"Banjo" là một loại nhạc cụ dây có nguồn gốc từ châu Phi, phổ biến trong âm nhạc dân gian Mỹ, đặc biệt là nhạc bluegrass và country. Nhạc cụ này thường có hình dạng tròn với một mặt phẳng và các dây đàn căng. Trong tiếng Anh Anh, từ "banjo" được sử dụng giống với tiếng Anh Mỹ, tuy nhiên, một số tài liệu có thể nhấn mạnh ứng dụng của banjo trong các bối cảnh văn hóa khác nhau. Về phát âm, không có sự khác biệt đáng kể giữa hai phiên bản.
Từ "banjo" có nguồn gốc từ tiếng Tây Ban Nha "bandurria", qua tiếng Bồ Đào Nha "bandura", có thể liên quan đến từ tiếng Ả Rập "bendir". Banjo phát triển từ nhạc cụ có từ thế kỷ 17 đến 18, được đưa vào Bắc Mỹ bởi các cộng đồng châu Phi. Ngày nay, banjo thường được biết đến như một nhạc cụ đặc trưng trong nhạc dân gian Mỹ, thể hiện sự kết hợp văn hóa giữa châu Âu và châu Phi.
Từ "banjo" là một danh từ chỉ nhạc cụ có dây, thường xuất hiện trong các bài viết về âm nhạc dân gian và văn hóa. Trong bốn thành phần của bài thi IELTS, tần suất xuất hiện của từ này không cao, chủ yếu gặp trong phần Listening và Speaking khi nói về sở thích hoặc nghệ thuật. Trong ngữ cảnh khác, từ này được sử dụng phổ biến trong các cuộc thảo luận liên quan đến âm nhạc truyền thống Mỹ, đặc biệt là trong dòng nhạc bluegrass và folk.
Họ từ
"Banjo" là một loại nhạc cụ dây có nguồn gốc từ châu Phi, phổ biến trong âm nhạc dân gian Mỹ, đặc biệt là nhạc bluegrass và country. Nhạc cụ này thường có hình dạng tròn với một mặt phẳng và các dây đàn căng. Trong tiếng Anh Anh, từ "banjo" được sử dụng giống với tiếng Anh Mỹ, tuy nhiên, một số tài liệu có thể nhấn mạnh ứng dụng của banjo trong các bối cảnh văn hóa khác nhau. Về phát âm, không có sự khác biệt đáng kể giữa hai phiên bản.
Từ "banjo" có nguồn gốc từ tiếng Tây Ban Nha "bandurria", qua tiếng Bồ Đào Nha "bandura", có thể liên quan đến từ tiếng Ả Rập "bendir". Banjo phát triển từ nhạc cụ có từ thế kỷ 17 đến 18, được đưa vào Bắc Mỹ bởi các cộng đồng châu Phi. Ngày nay, banjo thường được biết đến như một nhạc cụ đặc trưng trong nhạc dân gian Mỹ, thể hiện sự kết hợp văn hóa giữa châu Âu và châu Phi.
Từ "banjo" là một danh từ chỉ nhạc cụ có dây, thường xuất hiện trong các bài viết về âm nhạc dân gian và văn hóa. Trong bốn thành phần của bài thi IELTS, tần suất xuất hiện của từ này không cao, chủ yếu gặp trong phần Listening và Speaking khi nói về sở thích hoặc nghệ thuật. Trong ngữ cảnh khác, từ này được sử dụng phổ biến trong các cuộc thảo luận liên quan đến âm nhạc truyền thống Mỹ, đặc biệt là trong dòng nhạc bluegrass và folk.
