Bản dịch của từ Distastefulness trong tiếng Việt
Distastefulness

Distastefulness(Noun)
Tính chất khó ưa; khó chịu hoặc khó chịu trong hương vị.
The quality of being distasteful offensiveness or unpleasantness in taste.
Distastefulness(Adjective)
Gây khó chịu, ác cảm hoặc khó chịu; gây khó chịu hoặc khó chịu.
Causing discomfort aversion or displeasure offensive or unpleasant.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
"Distastefulness" là một danh từ chỉ tính chất hoặc trạng thái của việc gây khó chịu hoặc không thích. Từ này thường được sử dụng để mô tả cảm giác hoặc phản ứng tiêu cực đối với một hành động, ý tưởng hoặc sự vật nào đó. Trong tiếng Anh, không có sự phân biệt rõ ràng giữa phiên bản Anh-Mỹ đối với từ này. Tuy nhiên, trong tiếng Anh Anh, từ có thể được sử dụng trong ngữ cảnh phong phú hơn về văn hóa và xã hội, trong khi tiếng Anh Mỹ thường nhấn mạnh đến sự không hài lòng cá nhân.
Từ "distastefulness" bắt nguồn từ tiền tố "dis-" và danh từ "taste" trong tiếng Latin, từ "gustus", có nghĩa là "vị giác". "Dis-" thường chỉ sự phủ định hoặc thiếu thốn. Xuất hiện từ thế kỷ 16, thuật ngữ này đã phát triển để chỉ cảm giác khó chịu hoặc sự không hài lòng về một điều gì đó. Hiện nay, "distastefulness" được sử dụng để mô tả tính chất gây cảm giác không ưa hoặc không thoải mái trong nhiều ngữ cảnh.
Từ "distastefulness" xuất hiện tương đối hiếm trong bối cảnh của các thành phần IELTS, đặc biệt là trong các bài kiểm tra Speaking và Writing, nơi người thí sinh thường ưu tiên sử dụng từ ngữ thông dụng hơn để diễn đạt ý. Trong bối cảnh khác, "distastefulness" thường được sử dụng để mô tả cảm xúc tiêu cực đối với hành vi, ý tưởng, hoặc trải nghiệm không hấp dẫn trong văn hóa hoặc xã hội. Các tình huống như phê phán nghệ thuật, tư tưởng hay các tiêu chuẩn đạo đức thường xuất hiện từ này.
Họ từ
"Distastefulness" là một danh từ chỉ tính chất hoặc trạng thái của việc gây khó chịu hoặc không thích. Từ này thường được sử dụng để mô tả cảm giác hoặc phản ứng tiêu cực đối với một hành động, ý tưởng hoặc sự vật nào đó. Trong tiếng Anh, không có sự phân biệt rõ ràng giữa phiên bản Anh-Mỹ đối với từ này. Tuy nhiên, trong tiếng Anh Anh, từ có thể được sử dụng trong ngữ cảnh phong phú hơn về văn hóa và xã hội, trong khi tiếng Anh Mỹ thường nhấn mạnh đến sự không hài lòng cá nhân.
Từ "distastefulness" bắt nguồn từ tiền tố "dis-" và danh từ "taste" trong tiếng Latin, từ "gustus", có nghĩa là "vị giác". "Dis-" thường chỉ sự phủ định hoặc thiếu thốn. Xuất hiện từ thế kỷ 16, thuật ngữ này đã phát triển để chỉ cảm giác khó chịu hoặc sự không hài lòng về một điều gì đó. Hiện nay, "distastefulness" được sử dụng để mô tả tính chất gây cảm giác không ưa hoặc không thoải mái trong nhiều ngữ cảnh.
Từ "distastefulness" xuất hiện tương đối hiếm trong bối cảnh của các thành phần IELTS, đặc biệt là trong các bài kiểm tra Speaking và Writing, nơi người thí sinh thường ưu tiên sử dụng từ ngữ thông dụng hơn để diễn đạt ý. Trong bối cảnh khác, "distastefulness" thường được sử dụng để mô tả cảm xúc tiêu cực đối với hành vi, ý tưởng, hoặc trải nghiệm không hấp dẫn trong văn hóa hoặc xã hội. Các tình huống như phê phán nghệ thuật, tư tưởng hay các tiêu chuẩn đạo đức thường xuất hiện từ này.
