Bản dịch của từ Mobile phone trong tiếng Việt
Mobile phone

Mobile phone(Adjective)
Mobile phone(Noun)
Một thiết bị cầm tay dùng để liên lạc khi di chuyển (gọi điện, nhắn tin, truy cập internet,...).
A handheld device used for communication on the move.
移动电话
Từ tiếng Việt gần nghĩa
Từ tiếng Trung gần nghĩa
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Điện thoại di động, hay còn gọi là điện thoại thông minh, là thiết bị truyền thông không dây cho phép người dùng thực hiện cuộc gọi, gửi tin nhắn và truy cập Internet. Trong tiếng Anh, thuật ngữ “mobile phone” được sử dụng phổ biến ở Anh, trong khi “cell phone” thường được sử dụng ở Mỹ. Mặc dù cả hai thuật ngữ đề cập đến cùng một loại thiết bị, sự khác biệt chủ yếu nằm ở cách sử dụng từ ngữ trong văn hóa và ngữ cảnh địa lý.
Từ "mobile phone" có nguồn gốc từ tiếng Latinh "mobilis", nghĩa là "có thể di chuyển", kết hợp với "phone" từ tiếng Hy Lạp "phōnē", có nghĩa là "âm thanh" hoặc "giọng nói". Xuất hiện lần đầu vào cuối thế kỷ 20, điện thoại di động đã cách mạng hóa phương thức giao tiếp, cung cấp khả năng kết nối mọi lúc, mọi nơi. Ý nghĩa hiện tại của từ này gắn liền với tính di động và chức năng truyền phát thông tin.
Khái niệm "mobile phone" xuất hiện khá phổ biến trong bốn thành phần của IELTS, đặc biệt là trong phần Speaking và Writing, nơi mà thí sinh thường phải thảo luận về công nghệ và cuộc sống hiện đại. Trong phần Listening và Reading, từ này cũng xuất hiện trong các bài đọc và đoạn hội thoại liên quan đến chủ đề công nghệ. Ngoài ra, "mobile phone" thường được sử dụng trong các tình huống hằng ngày như giao tiếp, giải trí và công việc, phản ánh tầm quan trọng của nó trong đời sống xã hội hiện đại.
Điện thoại di động, hay còn gọi là điện thoại thông minh, là thiết bị truyền thông không dây cho phép người dùng thực hiện cuộc gọi, gửi tin nhắn và truy cập Internet. Trong tiếng Anh, thuật ngữ “mobile phone” được sử dụng phổ biến ở Anh, trong khi “cell phone” thường được sử dụng ở Mỹ. Mặc dù cả hai thuật ngữ đề cập đến cùng một loại thiết bị, sự khác biệt chủ yếu nằm ở cách sử dụng từ ngữ trong văn hóa và ngữ cảnh địa lý.
Từ "mobile phone" có nguồn gốc từ tiếng Latinh "mobilis", nghĩa là "có thể di chuyển", kết hợp với "phone" từ tiếng Hy Lạp "phōnē", có nghĩa là "âm thanh" hoặc "giọng nói". Xuất hiện lần đầu vào cuối thế kỷ 20, điện thoại di động đã cách mạng hóa phương thức giao tiếp, cung cấp khả năng kết nối mọi lúc, mọi nơi. Ý nghĩa hiện tại của từ này gắn liền với tính di động và chức năng truyền phát thông tin.
Khái niệm "mobile phone" xuất hiện khá phổ biến trong bốn thành phần của IELTS, đặc biệt là trong phần Speaking và Writing, nơi mà thí sinh thường phải thảo luận về công nghệ và cuộc sống hiện đại. Trong phần Listening và Reading, từ này cũng xuất hiện trong các bài đọc và đoạn hội thoại liên quan đến chủ đề công nghệ. Ngoài ra, "mobile phone" thường được sử dụng trong các tình huống hằng ngày như giao tiếp, giải trí và công việc, phản ánh tầm quan trọng của nó trong đời sống xã hội hiện đại.
