Bản dịch của từ Fixed-width font trong tiếng Việt
Fixed-width font

Fixed-width font(Adjective)
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Font chữ cố định (fixed-width font) là loại phông chữ trong đó mỗi ký tự chiếm cùng một chiều rộng, điều này tạo ra một bố cục gọn gàng và dễ đọc, thường được sử dụng trong lập trình và mã máy. Các ví dụ tiêu biểu bao gồm Courier và Consolas. Không có sự khác biệt lớn về thuật ngữ giữa tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ, nhưng cách sử dụng trong ngữ cảnh lập trình có thể thay đổi, phản ánh thói quen sử dụng cụ thể của mỗi khu vực.
Thuật ngữ "fixed-width font" (phông chữ độ rộng cố định) có nguồn gốc từ các ngôn ngữ lập trình và tổng hợp từ các khái niệm về phông chữ. "Fixed" bắt nguồn từ từ tiếng Latinh "fixus", mang nghĩa là "vững chắc" hay "cố định", trong khi "width" lại từ tiếng Anh, chỉ kích thước ngang. Phông chữ này được sử dụng chủ yếu trong lập trình và thiết kế, nơi mà sự chính xác về căn chỉnh là cần thiết, nhờ vào việc mọi ký tự đều chiếm cùng một chiều rộng, khác với phông chữ tự do.
"Fixed-width font" là thuật ngữ thường được sử dụng trong lĩnh vực lập trình và thiết kế đồ họa, chỉ kiểu chữ mà mỗi ký tự đều chiếm cùng một khoảng không gian. Trong bốn thành phần của IELTS, từ này xuất hiện chủ yếu trong phần Writing và Speaking, khi thảo luận về công nghệ hoặc lập trình. Trong các ngữ cảnh khác, nó cũng được dùng trong tài liệu hướng dẫn, giáo trình máy tính, và các bài viết về phát triển phần mềm, giúp cải thiện tính rõ ràng và chính xác trong mã nguồn.
Font chữ cố định (fixed-width font) là loại phông chữ trong đó mỗi ký tự chiếm cùng một chiều rộng, điều này tạo ra một bố cục gọn gàng và dễ đọc, thường được sử dụng trong lập trình và mã máy. Các ví dụ tiêu biểu bao gồm Courier và Consolas. Không có sự khác biệt lớn về thuật ngữ giữa tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ, nhưng cách sử dụng trong ngữ cảnh lập trình có thể thay đổi, phản ánh thói quen sử dụng cụ thể của mỗi khu vực.
Thuật ngữ "fixed-width font" (phông chữ độ rộng cố định) có nguồn gốc từ các ngôn ngữ lập trình và tổng hợp từ các khái niệm về phông chữ. "Fixed" bắt nguồn từ từ tiếng Latinh "fixus", mang nghĩa là "vững chắc" hay "cố định", trong khi "width" lại từ tiếng Anh, chỉ kích thước ngang. Phông chữ này được sử dụng chủ yếu trong lập trình và thiết kế, nơi mà sự chính xác về căn chỉnh là cần thiết, nhờ vào việc mọi ký tự đều chiếm cùng một chiều rộng, khác với phông chữ tự do.
"Fixed-width font" là thuật ngữ thường được sử dụng trong lĩnh vực lập trình và thiết kế đồ họa, chỉ kiểu chữ mà mỗi ký tự đều chiếm cùng một khoảng không gian. Trong bốn thành phần của IELTS, từ này xuất hiện chủ yếu trong phần Writing và Speaking, khi thảo luận về công nghệ hoặc lập trình. Trong các ngữ cảnh khác, nó cũng được dùng trong tài liệu hướng dẫn, giáo trình máy tính, và các bài viết về phát triển phần mềm, giúp cải thiện tính rõ ràng và chính xác trong mã nguồn.
