Bản dịch của từ Polytetrafluoroethylene trong tiếng Việt
Polytetrafluoroethylene

Polytetrafluoroethylene(Noun)
Từ tiếng Trung gần nghĩa
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Polytetrafluoroethylene (PTFE) là một polymer fluorinated, được biết đến với tên thương mại Teflon. Nó có đặc tính chống dính, chịu nhiệt và kháng hoá chất, thường được sử dụng trong nấu ăn và công nghiệp. Trong tiếng Anh, thuật ngữ này được viết giống nhau ở cả Anh và Mỹ, nhưng có thể có sự khác biệt trong ngữ điệu phát âm. PTFE có ứng dụng rộng rãi trong điện tử, y tế và chế biến thực phẩm, nhờ vào độ bền và khả năng chịu nhiệt cao của nó.
Từ "polytetrafluoroethylene" bắt nguồn từ các gốc Latin và Hy Lạp, trong đó "poly-" có nghĩa là "nhiều", "tetra-" nghĩa là "bốn", và "fluoro" liên quan đến flour (flo) - nguyên tố hóa học. Từ này được sử dụng để chỉ một loại polymer được tổng hợp từ tetrafluoroethylene, được phát hiện lần đầu tiên vào đầu thế kỷ 20. Hiện nay, polytetrafluoroethylene, thường được gọi là Teflon, được biết đến với tính chất chống dính và khả năng kháng hóa chất, phục vụ chủ yếu trong các ứng dụng công nghiệp và gia dụng.
Polytetrafluoroethylene (PTFE) là một thuật ngữ kỹ thuật ít xuất hiện trong 4 thành phần của bài kiểm tra IELTS. Trong phần Nghe và Đọc, từ này có thể được đề cập trong ngữ cảnh kỹ thuật, vật liệu khoa học hoặc công nghiệp. Tuy nhiên, trong phần Nói và Viết, khả năng xuất hiện của PTFE rất hạn chế, do tính chuyên ngành của nó. Từ này thường được sử dụng trong các tình huống liên quan đến hóa học và kỹ thuật vật liệu, ví dụ như trong sản xuất đồ dùng không dính hoặc các ứng dụng chịu nhiệt.
Polytetrafluoroethylene (PTFE) là một polymer fluorinated, được biết đến với tên thương mại Teflon. Nó có đặc tính chống dính, chịu nhiệt và kháng hoá chất, thường được sử dụng trong nấu ăn và công nghiệp. Trong tiếng Anh, thuật ngữ này được viết giống nhau ở cả Anh và Mỹ, nhưng có thể có sự khác biệt trong ngữ điệu phát âm. PTFE có ứng dụng rộng rãi trong điện tử, y tế và chế biến thực phẩm, nhờ vào độ bền và khả năng chịu nhiệt cao của nó.
Từ "polytetrafluoroethylene" bắt nguồn từ các gốc Latin và Hy Lạp, trong đó "poly-" có nghĩa là "nhiều", "tetra-" nghĩa là "bốn", và "fluoro" liên quan đến flour (flo) - nguyên tố hóa học. Từ này được sử dụng để chỉ một loại polymer được tổng hợp từ tetrafluoroethylene, được phát hiện lần đầu tiên vào đầu thế kỷ 20. Hiện nay, polytetrafluoroethylene, thường được gọi là Teflon, được biết đến với tính chất chống dính và khả năng kháng hóa chất, phục vụ chủ yếu trong các ứng dụng công nghiệp và gia dụng.
Polytetrafluoroethylene (PTFE) là một thuật ngữ kỹ thuật ít xuất hiện trong 4 thành phần của bài kiểm tra IELTS. Trong phần Nghe và Đọc, từ này có thể được đề cập trong ngữ cảnh kỹ thuật, vật liệu khoa học hoặc công nghiệp. Tuy nhiên, trong phần Nói và Viết, khả năng xuất hiện của PTFE rất hạn chế, do tính chuyên ngành của nó. Từ này thường được sử dụng trong các tình huống liên quan đến hóa học và kỹ thuật vật liệu, ví dụ như trong sản xuất đồ dùng không dính hoặc các ứng dụng chịu nhiệt.
