Bản dịch của từ Sanctimony trong tiếng Việt
Sanctimony

Sanctimony(Noun)
Một hình thức đạo đức giả của lòng đạo đức quá mức, được coi là sự phô trương chỉ để phô trương trước công chúng.
A hypocritical form of excessive piety considered to be an affectation merely for public show.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Sanctimony là một từ tiếng Anh chỉ sự tự mãn hoặc kiêu ngạo do cảm giác đạo đức cao hơn người khác, thường được thể hiện qua hành vi chỉ trích hoặc phê phán người khác. Từ này có nguồn gốc từ "sanctimonious", gợi ý sự giả tạo trong lòng tốt hoặc đạo đức. Trong tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ, không có sự khác biệt đáng kể về cách phát âm hay viết, tuy nhiên, trong một số ngữ cảnh, sanctimony có thể được sử dụng phổ biến hơn ở Mỹ.
Từ "sanctimony" có nguồn gốc từ cụm từ Latinh "sanctimonia", nghĩa là sự thánh thiện hay sự thánh hóa. Trong tiếng Anh, nó xuất hiện vào thế kỷ 17 và thường được dùng để chỉ sự tự mãn hoặc sự giả vờ thánh thiện của một người, thường với ý hàm ý chỉ trích. Sự phát triển từ nghĩa thuần túy về tôn giáo sang nghĩa tiêu cực này phản ánh sự mâu thuẫn giữa hành vi bề ngoài và bản chất bên trong của con người.
Từ "sanctimony" xuất hiện khá hiếm trong bốn thành phần của IELTS, gồm Nghe, Nói, Đọc và Viết. Trong ngữ cảnh học thuật, nó thường được sử dụng để mô tả sự giả bộ hoặc tỏ ra đạo đức trong khi thực tế có thể không như vậy. Thường gặp trong các bài viết phê phán xã hội hoặc chính trị, từ này cũng có thể được sử dụng trong các cuộc thảo luận về hành vi đạo đức và sự giả dối.
Họ từ
Sanctimony là một từ tiếng Anh chỉ sự tự mãn hoặc kiêu ngạo do cảm giác đạo đức cao hơn người khác, thường được thể hiện qua hành vi chỉ trích hoặc phê phán người khác. Từ này có nguồn gốc từ "sanctimonious", gợi ý sự giả tạo trong lòng tốt hoặc đạo đức. Trong tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ, không có sự khác biệt đáng kể về cách phát âm hay viết, tuy nhiên, trong một số ngữ cảnh, sanctimony có thể được sử dụng phổ biến hơn ở Mỹ.
Từ "sanctimony" có nguồn gốc từ cụm từ Latinh "sanctimonia", nghĩa là sự thánh thiện hay sự thánh hóa. Trong tiếng Anh, nó xuất hiện vào thế kỷ 17 và thường được dùng để chỉ sự tự mãn hoặc sự giả vờ thánh thiện của một người, thường với ý hàm ý chỉ trích. Sự phát triển từ nghĩa thuần túy về tôn giáo sang nghĩa tiêu cực này phản ánh sự mâu thuẫn giữa hành vi bề ngoài và bản chất bên trong của con người.
Từ "sanctimony" xuất hiện khá hiếm trong bốn thành phần của IELTS, gồm Nghe, Nói, Đọc và Viết. Trong ngữ cảnh học thuật, nó thường được sử dụng để mô tả sự giả bộ hoặc tỏ ra đạo đức trong khi thực tế có thể không như vậy. Thường gặp trong các bài viết phê phán xã hội hoặc chính trị, từ này cũng có thể được sử dụng trong các cuộc thảo luận về hành vi đạo đức và sự giả dối.
