Bản dịch của từ Talker trong tiếng Việt
Talker

Talker(Noun)
Người hay nói, đặc biệt là người nói nhiều, nói nhanh và lanh lợi (có thể nói chuyện khéo nhưng đôi khi chỉ nói suông).
A person who talks especially a fast or glib talker.
爱说话的人
Từ tiếng Trung gần nghĩa
Dạng danh từ của Talker (Noun)
| Singular | Plural |
|---|---|
Talker | Talkers |
Talker(Idiom)
Cách một người nói chuyện hoặc những chủ đề họ thường nói đến (phong cách nói, đề tài ưa thích khi giao tiếp).
Ones particular way of talking or the subjects one talks about.
一个人的说话方式或话题
Từ tiếng Việt gần nghĩa
Từ tiếng Trung gần nghĩa
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Từ "talker" dùng để chỉ người nói chuyện, thường mang ý nghĩa chỉ những người có khả năng giao tiếp tốt hoặc thường xuyên nói. Trong tiếng Anh Mỹ, từ này được sử dụng phổ biến và mang tính trung lập, trong khi ở tiếng Anh Anh, "talker" ít được sử dụng hơn, có thể cảm nhận sự bất thường khi được dùng để chỉ cá nhân. Sự khác biệt giữa hai phiên bản này chủ yếu nằm ở tần suất sử dụng và ngữ cảnh.
Từ "talker" có nguồn gốc từ động từ tiếng Anh cổ "tale" có nghĩa là "kể" hay "nói". Căn cứ vào gốc Latin "tacere" tức là "im lặng", khái niệm này nhấn mạnh sự tương phản giữa việc nói và không nói. Sự phát triển của từ này ở thế kỷ 16 đã tạo ra một chỉ định cho người thường xuyên nói chuyện, góp phần vào ý nghĩa hiện tại của từ "talker" là một người có xu hướng giao tiếp bằng lời nói nhiều.
Từ "talker" là một danh từ được sử dụng phổ biến trong các bài kiểm tra IELTS, đặc biệt trong phần nói và viết, nơi yêu cầu thí sinh mô tả hoặc phân tích các quan điểm khác nhau. Trong ngữ cảnh hằng ngày, từ này thường được dùng để chỉ người có khả năng trò chuyện tốt hoặc người thích nói chuyện, thường gặp trong các tình huống giao tiếp xã hội hoặc các cuộc họp. Mặc dù không phải là từ vựng chính thống, nó vẫn có giá trị trong nhiều lĩnh vực giao tiếp.
Họ từ
Từ "talker" dùng để chỉ người nói chuyện, thường mang ý nghĩa chỉ những người có khả năng giao tiếp tốt hoặc thường xuyên nói. Trong tiếng Anh Mỹ, từ này được sử dụng phổ biến và mang tính trung lập, trong khi ở tiếng Anh Anh, "talker" ít được sử dụng hơn, có thể cảm nhận sự bất thường khi được dùng để chỉ cá nhân. Sự khác biệt giữa hai phiên bản này chủ yếu nằm ở tần suất sử dụng và ngữ cảnh.
Từ "talker" có nguồn gốc từ động từ tiếng Anh cổ "tale" có nghĩa là "kể" hay "nói". Căn cứ vào gốc Latin "tacere" tức là "im lặng", khái niệm này nhấn mạnh sự tương phản giữa việc nói và không nói. Sự phát triển của từ này ở thế kỷ 16 đã tạo ra một chỉ định cho người thường xuyên nói chuyện, góp phần vào ý nghĩa hiện tại của từ "talker" là một người có xu hướng giao tiếp bằng lời nói nhiều.
Từ "talker" là một danh từ được sử dụng phổ biến trong các bài kiểm tra IELTS, đặc biệt trong phần nói và viết, nơi yêu cầu thí sinh mô tả hoặc phân tích các quan điểm khác nhau. Trong ngữ cảnh hằng ngày, từ này thường được dùng để chỉ người có khả năng trò chuyện tốt hoặc người thích nói chuyện, thường gặp trong các tình huống giao tiếp xã hội hoặc các cuộc họp. Mặc dù không phải là từ vựng chính thống, nó vẫn có giá trị trong nhiều lĩnh vực giao tiếp.
