Bản dịch của từ Henotheism trong tiếng Việt
Henotheism

Henotheism(Noun)
Sự tuân theo một vị thần cụ thể trong số nhiều vị thần, đặc biệt là bởi một gia đình, bộ lạc hoặc nhóm khác.
Adherence to one particular god out of several especially by a family tribe or other group.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Henotheism là một tín ngưỡng tôn thờ một vị thần duy nhất trong một bối cảnh mà nhiều vị thần khác cũng được công nhận. Thuật ngữ này xuất phát từ tiếng Hy Lạp, với "heno" có nghĩa là "một" và "theos" có nghĩa là "thần". Henotheism khác với độc thần (monotheism) và đa thần (polytheism) ở chỗ nó không phủ nhận sự tồn tại của các vị thần khác mà chỉ tập trung vào một vị thần cho một cộng đồng hoặc cá nhân cụ thể. Trong các nền văn hóa tôn thờ henotheistic, vị thần chính thường được coi là tối thượng nhưng không loại bỏ sự hiện diện của các vị thần phụ.
Từ "henotheism" có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp, được hình thành từ "heno", nghĩa là "một", và "theos", nghĩa là "thần". Thuật ngữ này được sử dụng để chỉ một tín ngưỡng tôn thờ một vị thần duy nhất trong bối cảnh có tồn tại các vị thần khác. Henotheism phát triển trong các văn hóa cổ đại và đã được nghiên cứu để hiểu rõ hơn về sự chuyển biến của tư tưởng tôn giáo qua lịch sử. Kết nối giữa nguồn gốc và nghĩa hiện tại thể hiện hình thức đa dạng của tín ngưỡng trong những xã hội tôn thờ nhiều thần linh.
Henotheism là một thuật ngữ ít gặp trong bối cảnh của bốn thành phần trong kỳ thi IELTS, đặc biệt là trong các bài thi nói và viết, nơi mà ngữ vựng thường thiên về những khái niệm phổ biến và thực tiễn hơn. Trong các cuộc thảo luận về tôn giáo hoặc triết học, henotheism thường được sử dụng để mô tả sự tôn thờ một vị thần duy nhất trong bối cảnh nhiều vị thần khác. Thuật ngữ này có thể xuất hiện trong các tài liệu học thuật về tôn giáo thế giới, nhưng không phổ biến trong ngôn ngữ hàng ngày.
Henotheism là một tín ngưỡng tôn thờ một vị thần duy nhất trong một bối cảnh mà nhiều vị thần khác cũng được công nhận. Thuật ngữ này xuất phát từ tiếng Hy Lạp, với "heno" có nghĩa là "một" và "theos" có nghĩa là "thần". Henotheism khác với độc thần (monotheism) và đa thần (polytheism) ở chỗ nó không phủ nhận sự tồn tại của các vị thần khác mà chỉ tập trung vào một vị thần cho một cộng đồng hoặc cá nhân cụ thể. Trong các nền văn hóa tôn thờ henotheistic, vị thần chính thường được coi là tối thượng nhưng không loại bỏ sự hiện diện của các vị thần phụ.
Từ "henotheism" có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp, được hình thành từ "heno", nghĩa là "một", và "theos", nghĩa là "thần". Thuật ngữ này được sử dụng để chỉ một tín ngưỡng tôn thờ một vị thần duy nhất trong bối cảnh có tồn tại các vị thần khác. Henotheism phát triển trong các văn hóa cổ đại và đã được nghiên cứu để hiểu rõ hơn về sự chuyển biến của tư tưởng tôn giáo qua lịch sử. Kết nối giữa nguồn gốc và nghĩa hiện tại thể hiện hình thức đa dạng của tín ngưỡng trong những xã hội tôn thờ nhiều thần linh.
Henotheism là một thuật ngữ ít gặp trong bối cảnh của bốn thành phần trong kỳ thi IELTS, đặc biệt là trong các bài thi nói và viết, nơi mà ngữ vựng thường thiên về những khái niệm phổ biến và thực tiễn hơn. Trong các cuộc thảo luận về tôn giáo hoặc triết học, henotheism thường được sử dụng để mô tả sự tôn thờ một vị thần duy nhất trong bối cảnh nhiều vị thần khác. Thuật ngữ này có thể xuất hiện trong các tài liệu học thuật về tôn giáo thế giới, nhưng không phổ biến trong ngôn ngữ hàng ngày.
