Bản dịch của từ Breakdance trong tiếng Việt
Breakdance

Breakdance(Noun)
Một thể loại nhảy múa (vũ đạo) có các động tác nhanh, phức tạp và nảy, thường thực hiện trên nền nhạc hip-hop; bao gồm các động tác như quay người trên sàn, trồng chuối, đẩy tay, và các bước footwork nhanh.
A form of dance that involves rapid body movements and intricate rhythms usually performed to hiphop music.
一种快速且复杂的舞蹈,通常伴随嘻哈音乐。
Từ tiếng Trung gần nghĩa
Breakdance(Verb)
Thực hiện điệu nhảy mang phong cách breakdance (những động tác đường phố như quay trên tay, lăn trên sàn, nhào lộn và các bước nhanh, uốn dẻo đặc trưng của breakdancing).
Performing the dance style known as breakdancing.
街舞表演
Từ tiếng Trung gần nghĩa
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Breakdance, hay còn gọi là b-boying, là một thể loại nhảy đường phố bắt nguồn từ văn hóa hip-hop vào những năm 1970. Nó bao gồm nhiều kỹ thuật như top rocks, downrocks, và power moves. Từ này được sử dụng phổ biến trong cả tiếng Anh Mỹ và tiếng Anh Anh, nhưng có thể không được công nhận rộng rãi trong bối cảnh văn hóa cổ điển. Breakdance thường được biểu diễn trong các cuộc thi và là một biểu tượng cho sự sáng tạo và tự do trong nghệ thuật.
Từ "breakdance" có nguồn gốc từ cụm từ tiếng Anh, kết hợp giữa "break" (phá vỡ) và "dance" (múa). Cụm từ này xuất phát từ nền văn hóa hip-hop ở New York vào những năm 1970, phản ánh sự phá cách trong phong cách nhảy múa. Kỹ thuật nhảy này sử dụng các động tác mạnh mẽ và sáng tạo, thể hiện sự tự do và cá tính. Sự kết hợp này khẳng định tinh thần đổi mới và phản kháng trong nghệ thuật hiện đại.
Từ "breakdance" xuất hiện với tần suất tương đối thấp trong các component của IELTS, chủ yếu trong kỹ năng nghe và nói khi thảo luận về văn hóa phố và nghệ thuật biểu diễn. Trong các ngữ cảnh khác, từ này thường được sử dụng để miêu tả một thể loại nhảy múa đường phố, thường gắn liền với nhạc hip-hop và các sự kiện biểu diễn. Đồng thời, nó cũng xuất hiện trong các nghiên cứu về văn hóa hiện đại và phong trào nghệ thuật.
Breakdance, hay còn gọi là b-boying, là một thể loại nhảy đường phố bắt nguồn từ văn hóa hip-hop vào những năm 1970. Nó bao gồm nhiều kỹ thuật như top rocks, downrocks, và power moves. Từ này được sử dụng phổ biến trong cả tiếng Anh Mỹ và tiếng Anh Anh, nhưng có thể không được công nhận rộng rãi trong bối cảnh văn hóa cổ điển. Breakdance thường được biểu diễn trong các cuộc thi và là một biểu tượng cho sự sáng tạo và tự do trong nghệ thuật.
Từ "breakdance" có nguồn gốc từ cụm từ tiếng Anh, kết hợp giữa "break" (phá vỡ) và "dance" (múa). Cụm từ này xuất phát từ nền văn hóa hip-hop ở New York vào những năm 1970, phản ánh sự phá cách trong phong cách nhảy múa. Kỹ thuật nhảy này sử dụng các động tác mạnh mẽ và sáng tạo, thể hiện sự tự do và cá tính. Sự kết hợp này khẳng định tinh thần đổi mới và phản kháng trong nghệ thuật hiện đại.
Từ "breakdance" xuất hiện với tần suất tương đối thấp trong các component của IELTS, chủ yếu trong kỹ năng nghe và nói khi thảo luận về văn hóa phố và nghệ thuật biểu diễn. Trong các ngữ cảnh khác, từ này thường được sử dụng để miêu tả một thể loại nhảy múa đường phố, thường gắn liền với nhạc hip-hop và các sự kiện biểu diễn. Đồng thời, nó cũng xuất hiện trong các nghiên cứu về văn hóa hiện đại và phong trào nghệ thuật.
