Bản dịch của từ Dandy trong tiếng Việt
Dandy

Dandy(Adjective)
Tuyệt vời.
Liên quan tới hoặc đặc trưng của một chàng trai bảnh bao.
Relating to or characteristic of a dandy.
Dạng tính từ của Dandy (Adjective)
| Nguyên mẫu | So sánh hơn | So sánh nhất |
|---|---|---|
Dandy Dandy | Dandier Cứng hơn | Dandiest Thô nhất |
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Từ "dandy" thường được dùng để chỉ một người đàn ông ăn mặc thời trang, chăm sóc bản thân kỹ lưỡng và có phong cách quý phái. Thuật ngữ này có nguồn gốc từ thế kỷ 19 ở Anh, biểu thị cho sự tinh tế trong gu thẩm mỹ. Trong tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ, "dandy" vẫn giữ nguyên nghĩa nhưng có thể được sử dụng phổ biến hơn tại Anh để mô tả một người nam có phong cách nổi bật. Từ này thường không phổ biến trong ngữ cảnh hiện đại tại Mỹ.
Từ "dandy" có nguồn gốc từ cụm từ tiếng Anh cổ "dandy", một từ lóng dùng để chỉ người đàn ông chăm chút về vẻ bề ngoài và phong cách ăn mặc. Rất có thể, nó xuất phát từ "danded", một thuật ngữ có nguồn gốc từ tiếng Pháp "dandin", nghĩa là "người lòe loẹt". Trong thế kỷ 19, từ này được sử dụng để chỉ những người đàn ông theo đuổi thẩm mỹ thời trang, thể hiện sự tự hào về hình ảnh bên ngoài, từ đó phát triển thành ý nghĩa hiện tại về sự thanh lịch và phong cách.
Từ "dandy" có tần suất sử dụng thấp trong bốn thành phần của IELTS, chủ yếu xuất hiện trong phần Nghe và Đọc, liên quan đến mô tả một phong cách ăn mặc hay hành vi tinh tế, thường được kết nối với giới thượng lưu. Trong ngữ cảnh khác, từ này thường được dùng để chỉ một người đàn ông quá chú trọng đến vẻ bề ngoài và phong cách, có thể thấy trong văn học, phê bình thời trang, hoặc trong các cuộc thảo luận về văn hóa và lịch sử thế kỷ 18 và 19.
Họ từ
Từ "dandy" thường được dùng để chỉ một người đàn ông ăn mặc thời trang, chăm sóc bản thân kỹ lưỡng và có phong cách quý phái. Thuật ngữ này có nguồn gốc từ thế kỷ 19 ở Anh, biểu thị cho sự tinh tế trong gu thẩm mỹ. Trong tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ, "dandy" vẫn giữ nguyên nghĩa nhưng có thể được sử dụng phổ biến hơn tại Anh để mô tả một người nam có phong cách nổi bật. Từ này thường không phổ biến trong ngữ cảnh hiện đại tại Mỹ.
Từ "dandy" có nguồn gốc từ cụm từ tiếng Anh cổ "dandy", một từ lóng dùng để chỉ người đàn ông chăm chút về vẻ bề ngoài và phong cách ăn mặc. Rất có thể, nó xuất phát từ "danded", một thuật ngữ có nguồn gốc từ tiếng Pháp "dandin", nghĩa là "người lòe loẹt". Trong thế kỷ 19, từ này được sử dụng để chỉ những người đàn ông theo đuổi thẩm mỹ thời trang, thể hiện sự tự hào về hình ảnh bên ngoài, từ đó phát triển thành ý nghĩa hiện tại về sự thanh lịch và phong cách.
Từ "dandy" có tần suất sử dụng thấp trong bốn thành phần của IELTS, chủ yếu xuất hiện trong phần Nghe và Đọc, liên quan đến mô tả một phong cách ăn mặc hay hành vi tinh tế, thường được kết nối với giới thượng lưu. Trong ngữ cảnh khác, từ này thường được dùng để chỉ một người đàn ông quá chú trọng đến vẻ bề ngoài và phong cách, có thể thấy trong văn học, phê bình thời trang, hoặc trong các cuộc thảo luận về văn hóa và lịch sử thế kỷ 18 và 19.
