Bản dịch của từ Non-conjunction trong tiếng Việt
Non-conjunction

Non-conjunction(Noun)
Trong di truyền học và sinh học tế bào, 'non-conjunction' là hiện tượng các nhiễm sắc thể tương đồng không ghép nối hoặc không tách rời đúng cách trong quá trình giảm phân (meiosis), dẫn tới phân bố nhiễm sắc thể bất thường ở giao tử.
Genetics and Cell Biology The failure of homologous chromosomes to pair at meiosis.
Trong logic, “non-conjunction” chỉ mối quan hệ giữa các thành phần trong một mệnh đề phủ định của một kết hợp (conjunction). Cụ thể là mệnh đề khẳng định “không cả A lẫn B” (tức là không đồng thời A và B cùng đúng).
Logic The relation of the terms in a proposition asserting the negative of a conjunctive proposition not both——and——.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Từ "non-conjunction" chỉ sự không kết nối hoặc không liên kết giữa các yếu tố trong ngữ pháp hoặc logic. Trong ngữ pháp, thuật ngữ này thường được sử dụng trong ngữ cảnh để mô tả các mệnh đề hoặc câu mà không có sự kết nối thông qua các liên từ. Ở cả Anh Anh và Anh Mỹ, từ này được sử dụng với ý nghĩa và cách viết tương tự, không có sự khác biệt đáng kể về phát âm hay ngữ nghĩa. Tuy nhiên, khái niệm này chủ yếu mang tính lý thuyết trong nghiên cứu ngôn ngữ.
Từ "non-conjunction" được cấu tạo từ tiền tố "non-" trong tiếng Latinh, có nghĩa là "không", và "conjunction", bắt nguồn từ "conjunctio" trong tiếng Latinh, có nghĩa là "kết nối". Từ "conjunction" đã được du nhập vào tiếng Anh và chỉ sự kết hợp các yếu tố ngữ pháp hoặc các ý tưởng. "Non-conjunction" thể hiện ý nghĩa trái ngược, chỉ trạng thái hoặc hành động không kết hợp. Ý nghĩa hiện nay của từ này liên quan đến sự phân tách và không liên kết trong ngữ cảnh ngôn ngữ hoặc logic.
Từ "non-conjunction" không phải là một từ phổ biến trong bốn thành phần của IELTS (Nghe, Nói, Đọc, Viết), có thể xuất hiện trong khung ngữ cảnh học thuật hoặc chuyên ngành ngôn ngữ học. Trong các tình huống khác, từ này thường được sử dụng để chỉ những trường hợp không có sự kết hợp giữa các yếu tố trong câu hay mối quan hệ giữa các phần của văn bản. Do tính chất kỹ thuật, nó không phổ biến trong giao tiếp hàng ngày.
Từ "non-conjunction" chỉ sự không kết nối hoặc không liên kết giữa các yếu tố trong ngữ pháp hoặc logic. Trong ngữ pháp, thuật ngữ này thường được sử dụng trong ngữ cảnh để mô tả các mệnh đề hoặc câu mà không có sự kết nối thông qua các liên từ. Ở cả Anh Anh và Anh Mỹ, từ này được sử dụng với ý nghĩa và cách viết tương tự, không có sự khác biệt đáng kể về phát âm hay ngữ nghĩa. Tuy nhiên, khái niệm này chủ yếu mang tính lý thuyết trong nghiên cứu ngôn ngữ.
Từ "non-conjunction" được cấu tạo từ tiền tố "non-" trong tiếng Latinh, có nghĩa là "không", và "conjunction", bắt nguồn từ "conjunctio" trong tiếng Latinh, có nghĩa là "kết nối". Từ "conjunction" đã được du nhập vào tiếng Anh và chỉ sự kết hợp các yếu tố ngữ pháp hoặc các ý tưởng. "Non-conjunction" thể hiện ý nghĩa trái ngược, chỉ trạng thái hoặc hành động không kết hợp. Ý nghĩa hiện nay của từ này liên quan đến sự phân tách và không liên kết trong ngữ cảnh ngôn ngữ hoặc logic.
Từ "non-conjunction" không phải là một từ phổ biến trong bốn thành phần của IELTS (Nghe, Nói, Đọc, Viết), có thể xuất hiện trong khung ngữ cảnh học thuật hoặc chuyên ngành ngôn ngữ học. Trong các tình huống khác, từ này thường được sử dụng để chỉ những trường hợp không có sự kết hợp giữa các yếu tố trong câu hay mối quan hệ giữa các phần của văn bản. Do tính chất kỹ thuật, nó không phổ biến trong giao tiếp hàng ngày.
