Bản dịch của từ Bloop trong tiếng Việt
Bloop

Bloop(Noun)
Một sai lầm.
A mistake.
Một tiếng ồn ngắn có cường độ thấp phát ra từ một thiết bị điện tử.
A short lowpitched noise emitted by an electronic device.
Bloop(Verb)
(của một thiết bị điện tử) phát ra một âm thanh ngắn có cường độ thấp.
Of an electronic device emit a short lowpitched noise.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
“Từ ‘bloop’ là một từ tiếng Anh thuộc loại từ onomatopoeia, thường được sử dụng để mô tả âm thanh nhỏ, bất ngờ hoặc dễ thương, như tiếng kêu của một vật rơi xuống nước. Mặc dù không có sự khác biệt trong cách viết giữa tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ, cách phát âm có thể khác nhau đôi chút. Từ này chủ yếu được sử dụng trong các ngữ cảnh không chính thức, đặc biệt trong văn hóa đại chúng và truyền thông.
Từ “bloop” có nguồn gốc Latin từ tiếng “blop” có nghĩa là âm thanh lặp đi lặp lại, thường được mô phỏng trong văn học và nghệ thuật. Sự xuất hiện đầu tiên của từ này có thể được truy dấu về cuối thế kỷ 20, thường liên quan đến âm thanh phát ra từ chất lỏng khi va chạm. Hiện nay, “bloop” được sử dụng để chỉ âm thanh hoặc sự kiện không mong muốn, thể hiện sự ngẫu hứng trong ngữ cảnh nói chuyện hàng ngày.
Từ "bloop" ít được sử dụng trong bốn thành phần của IELTS (Nghe, Nói, Đọc, Viết) và chủ yếu xuất hiện trong ngữ cảnh không chính thức, đặc biệt là trong các tình huống liên quan đến âm thanh hoặc phương tiện truyền thông. "Bloop" thường được dùng để mô tả tiếng phát ra từ các thiết bị điện tử hoặc âm thanh hài hước, tạo cảm giác giễu cợt. Sự xuất hiện hiếm hoi của từ này trong tiếng Anh học thuật cho thấy nó chủ yếu tồn tại trong văn phong thân mật hoặc giải trí.
“Từ ‘bloop’ là một từ tiếng Anh thuộc loại từ onomatopoeia, thường được sử dụng để mô tả âm thanh nhỏ, bất ngờ hoặc dễ thương, như tiếng kêu của một vật rơi xuống nước. Mặc dù không có sự khác biệt trong cách viết giữa tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ, cách phát âm có thể khác nhau đôi chút. Từ này chủ yếu được sử dụng trong các ngữ cảnh không chính thức, đặc biệt trong văn hóa đại chúng và truyền thông.
Từ “bloop” có nguồn gốc Latin từ tiếng “blop” có nghĩa là âm thanh lặp đi lặp lại, thường được mô phỏng trong văn học và nghệ thuật. Sự xuất hiện đầu tiên của từ này có thể được truy dấu về cuối thế kỷ 20, thường liên quan đến âm thanh phát ra từ chất lỏng khi va chạm. Hiện nay, “bloop” được sử dụng để chỉ âm thanh hoặc sự kiện không mong muốn, thể hiện sự ngẫu hứng trong ngữ cảnh nói chuyện hàng ngày.
Từ "bloop" ít được sử dụng trong bốn thành phần của IELTS (Nghe, Nói, Đọc, Viết) và chủ yếu xuất hiện trong ngữ cảnh không chính thức, đặc biệt là trong các tình huống liên quan đến âm thanh hoặc phương tiện truyền thông. "Bloop" thường được dùng để mô tả tiếng phát ra từ các thiết bị điện tử hoặc âm thanh hài hước, tạo cảm giác giễu cợt. Sự xuất hiện hiếm hoi của từ này trong tiếng Anh học thuật cho thấy nó chủ yếu tồn tại trong văn phong thân mật hoặc giải trí.
