Bản dịch của từ Boyfriend trong tiếng Việt
Boyfriend

Boyfriend(Noun)
Dạng danh từ của Boyfriend (Noun)
| Singular | Plural |
|---|---|
Boyfriend | Boyfriends |
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Từ "boyfriend" trong tiếng Anh chỉ đến một người bạn trai trong một mối quan hệ tình cảm. Từ này thường được dùng trong cả tiếng Anh Anh (British English) và tiếng Anh Mỹ (American English) mà không có sự khác biệt về nghĩa. Tuy nhiên, trong ngữ cảnh văn phong, "boyfriend" có thể được sử dụng phổ biến hơn trong tiếng Anh Mỹ, trong khi tiếng Anh Anh có thể sử dụng các thuật ngữ khác để chỉ những mối quan hệ như "partner". Cả hai phiên bản đều thể hiện mối quan hệ yêu đương, nhưng cách diễn đạt có thể khác nhau tùy theo sắc thái văn hóa.
Từ "boyfriend" có nguồn gốc từ tiếng Anh, kết hợp giữa "boy" (cậu bé) và "friend" (bạn). Phần gốc "boy" bắt nguồn từ tiếng Anh cổ "bōia", có nghĩa là thanh niên trai trẻ, trong khi "friend" xuất phát từ tiếng Đức cổ "frîend", mang nghĩa là người bạn. Kể từ thế kỷ 20, thuật ngữ này được sử dụng để chỉ một người đàn ông có quan hệ tình cảm đặc biệt với một người phụ nữ, thể hiện sự gắn bó và tình cảm trong mối quan hệ lãng mạn.
Từ "boyfriend" xuất hiện với tần suất tương đối cao trong cả bốn thành phần của IELTS, đặc biệt trong các bài thi nghe và nói, nơi đối tượng giao tiếp thường đề cập đến mối quan hệ cá nhân. Trong phần đọc và viết, từ này thường xuất hiện trong các đoạn văn về tình yêu, xã hội hoặc văn hóa. Ngoài ra, "boyfriend" cũng thường được sử dụng trong các tình huống đời thực liên quan đến tuổi trẻ, tình cảm và các mối quan hệ xã hội, phản ánh quan điểm và cảm xúc của cá nhân.
Họ từ
Từ "boyfriend" trong tiếng Anh chỉ đến một người bạn trai trong một mối quan hệ tình cảm. Từ này thường được dùng trong cả tiếng Anh Anh (British English) và tiếng Anh Mỹ (American English) mà không có sự khác biệt về nghĩa. Tuy nhiên, trong ngữ cảnh văn phong, "boyfriend" có thể được sử dụng phổ biến hơn trong tiếng Anh Mỹ, trong khi tiếng Anh Anh có thể sử dụng các thuật ngữ khác để chỉ những mối quan hệ như "partner". Cả hai phiên bản đều thể hiện mối quan hệ yêu đương, nhưng cách diễn đạt có thể khác nhau tùy theo sắc thái văn hóa.
Từ "boyfriend" có nguồn gốc từ tiếng Anh, kết hợp giữa "boy" (cậu bé) và "friend" (bạn). Phần gốc "boy" bắt nguồn từ tiếng Anh cổ "bōia", có nghĩa là thanh niên trai trẻ, trong khi "friend" xuất phát từ tiếng Đức cổ "frîend", mang nghĩa là người bạn. Kể từ thế kỷ 20, thuật ngữ này được sử dụng để chỉ một người đàn ông có quan hệ tình cảm đặc biệt với một người phụ nữ, thể hiện sự gắn bó và tình cảm trong mối quan hệ lãng mạn.
Từ "boyfriend" xuất hiện với tần suất tương đối cao trong cả bốn thành phần của IELTS, đặc biệt trong các bài thi nghe và nói, nơi đối tượng giao tiếp thường đề cập đến mối quan hệ cá nhân. Trong phần đọc và viết, từ này thường xuất hiện trong các đoạn văn về tình yêu, xã hội hoặc văn hóa. Ngoài ra, "boyfriend" cũng thường được sử dụng trong các tình huống đời thực liên quan đến tuổi trẻ, tình cảm và các mối quan hệ xã hội, phản ánh quan điểm và cảm xúc của cá nhân.
