Bản dịch của từ Grandiloquent trong tiếng Việt
Grandiloquent

Grandiloquent(Adjective)
(của một người, ngôn ngữ hoặc chữ viết của họ) Có thói quen sử dụng ngôn ngữ một cách phô trương bằng cách sử dụng quá nhiều từ khó để gây ấn tượng với người khác; khoa trương; cương lên.
Of a person their language or writing Given to using language in a showy way by using an excessive number of difficult words to impress others bombastic turgid.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Từ "grandiloquent" là một tính từ, có nghĩa là nói hoặc viết theo cách khoa trương, phô trương với mục đích gây ấn tượng mạnh mẽ hoặc để thể hiện sự thông minh. Từ này thường được sử dụng để chỉ phong cách giao tiếp có phần quá mức, với nhiều từ ngữ phức tạp. Trong cả Anh-Anh và Anh-Mỹ, từ này có cách sử dụng và ý nghĩa tương tự, không có sự khác biệt đáng kể trong phát âm hay ngữ nghĩa.
Từ "grandiloquent" có nguồn gốc từ tiếng Latin, xuất phát từ "grandiloquus", trong đó "grandis" có nghĩa là "lớn" và "loquor" có nghĩa là "nói". Từ này đã được sử dụng từ thế kỷ 17 để mô tả phong cách diễn đạt hoa mỹ, cầu kỳ thường nhằm gây ấn tượng cho người nghe. Sự kết hợp giữa ý nghĩa "lớn" và "nói" phản ánh tính chất phô trương và ngôn ngữ uyển chuyển trong cách diễn đạt.
Từ "grandiloquent" có tần suất sử dụng thấp trong bốn thành phần của IELTS, đặc biệt là trong các bài viết và nói, nơi mà tiêu chuẩn sử dụng ngôn ngữ thường nghiêng về tính súc tích và rõ ràng. Tuy nhiên, từ này thường gặp trong các ngữ cảnh học thuật hay văn chương, khi mô tả phong cách diễn đạt hoa mỹ, kêu thường được ứng dụng trong những tình huống liên quan đến phê bình văn học hoặc phân tích ngôn ngữ.
Họ từ
Từ "grandiloquent" là một tính từ, có nghĩa là nói hoặc viết theo cách khoa trương, phô trương với mục đích gây ấn tượng mạnh mẽ hoặc để thể hiện sự thông minh. Từ này thường được sử dụng để chỉ phong cách giao tiếp có phần quá mức, với nhiều từ ngữ phức tạp. Trong cả Anh-Anh và Anh-Mỹ, từ này có cách sử dụng và ý nghĩa tương tự, không có sự khác biệt đáng kể trong phát âm hay ngữ nghĩa.
Từ "grandiloquent" có nguồn gốc từ tiếng Latin, xuất phát từ "grandiloquus", trong đó "grandis" có nghĩa là "lớn" và "loquor" có nghĩa là "nói". Từ này đã được sử dụng từ thế kỷ 17 để mô tả phong cách diễn đạt hoa mỹ, cầu kỳ thường nhằm gây ấn tượng cho người nghe. Sự kết hợp giữa ý nghĩa "lớn" và "nói" phản ánh tính chất phô trương và ngôn ngữ uyển chuyển trong cách diễn đạt.
Từ "grandiloquent" có tần suất sử dụng thấp trong bốn thành phần của IELTS, đặc biệt là trong các bài viết và nói, nơi mà tiêu chuẩn sử dụng ngôn ngữ thường nghiêng về tính súc tích và rõ ràng. Tuy nhiên, từ này thường gặp trong các ngữ cảnh học thuật hay văn chương, khi mô tả phong cách diễn đạt hoa mỹ, kêu thường được ứng dụng trong những tình huống liên quan đến phê bình văn học hoặc phân tích ngôn ngữ.
