Bản dịch của từ Ragtime trong tiếng Việt
Ragtime

Ragtime(Noun)
Một thể loại nhạc do nhạc sĩ da đen Mỹ phát triển vào những năm 1890, thường được chơi bằng đàn piano, có giai điệu nhấn nhá lệch nhịp (syncopation) và phần hợp âm đi kèm nhịp nhàng, rõ ràng.
A kind of music evolved by black American musicians in the 1890s and played especially on the piano characterized by a syncopated melodic line and regularly accented accompaniment.
一种由美国黑人音乐家在1890年代发展起来的音乐,特点是节奏不规则的旋律和有规律的伴奏。
Từ tiếng Trung gần nghĩa
Ragtime(Adjective)
Mô tả tính cách hoặc nơi chốn lộn xộn, thanh danh kém, có vẻ bê bối hoặc không đứng đắn.
混乱的,不体面的
Từ tiếng Trung gần nghĩa
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Ragtime là một thể loại nhạc phổ biến ở Mỹ vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, đặc trưng bởi nhịp điệu mạnh mẽ và các giai điệu vui tươi, thường kết hợp với âm điệu nhịp nhàng. Ragtime thường được viết cho piano và gồm nhiều tác phẩm nổi tiếng như "Maple Leaf Rag" của Scott Joplin. Trong tiếng Anh Mỹ, "ragtime" giữ nguyên âm và nghĩa, trong khi trong tiếng Anh Anh, từ này cũng được sử dụng với cùng một ý nghĩa, nhưng ít phổ biến hơn.
Từ "ragtime" có nguồn gốc từ tiếng Anh, được hình thành từ từ "rag", mang ý nghĩa là "bẩn thỉu" hay "vô trật tự". Xuất hiện vào cuối thế kỷ 19 tại Mỹ, ragtime là một thể loại âm nhạc đặc trưng với nhịp điệu bất đối xứng và giai điệu nhảy múa. Sự kết hợp giữa yếu tố châu Phi và châu Âu trong ragtime phản ánh sự đa dạng văn hóa của thời kỳ đó, và đã tạo tiền đề cho sự phát triển của nhạc jazz. Ngày nay, ragtime vẫn được công nhận như một biểu tượng của sự sáng tạo âm nhạc và di sản văn hóa.
Ragtime là một thuật ngữ âm nhạc chỉ thể loại nhạc độc tấu piano có nguồn gốc từ cuối thế kỷ 19 ở Mỹ, nổi bật với nhịp điệu syncopation. Trong bốn thành phần của IELTS, từ này ít xuất hiện, chủ yếu liên quan đến bài thi Nghe và Viết về văn hóa âm nhạc. Trong ngữ cảnh rộng hơn, ragtime thường được đề cập trong các cuộc hội thảo âm nhạc, phân tích văn hóa hoặc nghiên cứu lịch sử âm nhạc Mỹ.
Họ từ
Ragtime là một thể loại nhạc phổ biến ở Mỹ vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, đặc trưng bởi nhịp điệu mạnh mẽ và các giai điệu vui tươi, thường kết hợp với âm điệu nhịp nhàng. Ragtime thường được viết cho piano và gồm nhiều tác phẩm nổi tiếng như "Maple Leaf Rag" của Scott Joplin. Trong tiếng Anh Mỹ, "ragtime" giữ nguyên âm và nghĩa, trong khi trong tiếng Anh Anh, từ này cũng được sử dụng với cùng một ý nghĩa, nhưng ít phổ biến hơn.
Từ "ragtime" có nguồn gốc từ tiếng Anh, được hình thành từ từ "rag", mang ý nghĩa là "bẩn thỉu" hay "vô trật tự". Xuất hiện vào cuối thế kỷ 19 tại Mỹ, ragtime là một thể loại âm nhạc đặc trưng với nhịp điệu bất đối xứng và giai điệu nhảy múa. Sự kết hợp giữa yếu tố châu Phi và châu Âu trong ragtime phản ánh sự đa dạng văn hóa của thời kỳ đó, và đã tạo tiền đề cho sự phát triển của nhạc jazz. Ngày nay, ragtime vẫn được công nhận như một biểu tượng của sự sáng tạo âm nhạc và di sản văn hóa.
Ragtime là một thuật ngữ âm nhạc chỉ thể loại nhạc độc tấu piano có nguồn gốc từ cuối thế kỷ 19 ở Mỹ, nổi bật với nhịp điệu syncopation. Trong bốn thành phần của IELTS, từ này ít xuất hiện, chủ yếu liên quan đến bài thi Nghe và Viết về văn hóa âm nhạc. Trong ngữ cảnh rộng hơn, ragtime thường được đề cập trong các cuộc hội thảo âm nhạc, phân tích văn hóa hoặc nghiên cứu lịch sử âm nhạc Mỹ.
