Bản dịch của từ Wheeze trong tiếng Việt
Wheeze

Wheeze(Verb)
Thở khó khăn, phát ra tiếng rít hoặc huýt do nghẽn đường thở (ví dụ khi bị hen suyễn, viêm phổi hoặc tắc nghẽn).
To breathe with difficulty and making a whistling sound.
Wheeze(Noun)
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
"Wheeze" là một danh từ và động từ chỉ âm thanh thở khò khè, thường xảy ra khi không khí đi qua đường hô hấp bị hẹp, dẫn đến âm thanh mạch lạc. Trong tiếng Anh Mỹ, "wheeze" thường được sử dụng để mô tả âm thanh thở liên quan đến các bệnh như hen suyễn, trong khi tiếng Anh Anh đôi khi nhấn mạnh hơn vào sự liên quan đến cảm lạnh hay nhiễm trùng đường hô hấp. Dù có sự khác biệt nhỏ trong ngữ cảnh, ý nghĩa cốt lõi của từ vẫn giữ nguyên trong cả hai phiên bản.
Từ "wheeze" có nguồn gốc từ tiếng Anh cổ "hwēsan", mang nghĩa là thở bằng âm thanh nặng nề. Căn nguyên từ gốc Germanic này phản ánh quá trình hô hấp khó khăn, thường đi kèm với biểu hiện của các vấn đề về phổi. Trong y học hôm nay, thuật ngữ này chỉ hành động thở phát ra âm thanh rít, thường do tắc nghẽn đường hô hấp, duy trì kết nối với nguồn gốc mô tả trạng thái sức khỏe.
Từ "wheeze" ít được sử dụng trong các thành phần của IELTS nhưng có tần suất nhất định trong các bài viết và bài nói liên quan đến sức khỏe, y học và thể chất. "Wheeze" thường xuất hiện khi mô tả tình trạng khó thở hoặc tiếng thở khò khè, thường liên quan đến bệnh hen suyễn hoặc các vấn đề về hô hấp. Trong ngữ cảnh rộng lớn hơn, từ này cũng có thể được sử dụng để chỉ sự mệt mỏi hoặc khó khăn trong khi thực hiện các hoạt động thể chất như leo núi hay chạy.
Họ từ
"Wheeze" là một danh từ và động từ chỉ âm thanh thở khò khè, thường xảy ra khi không khí đi qua đường hô hấp bị hẹp, dẫn đến âm thanh mạch lạc. Trong tiếng Anh Mỹ, "wheeze" thường được sử dụng để mô tả âm thanh thở liên quan đến các bệnh như hen suyễn, trong khi tiếng Anh Anh đôi khi nhấn mạnh hơn vào sự liên quan đến cảm lạnh hay nhiễm trùng đường hô hấp. Dù có sự khác biệt nhỏ trong ngữ cảnh, ý nghĩa cốt lõi của từ vẫn giữ nguyên trong cả hai phiên bản.
Từ "wheeze" có nguồn gốc từ tiếng Anh cổ "hwēsan", mang nghĩa là thở bằng âm thanh nặng nề. Căn nguyên từ gốc Germanic này phản ánh quá trình hô hấp khó khăn, thường đi kèm với biểu hiện của các vấn đề về phổi. Trong y học hôm nay, thuật ngữ này chỉ hành động thở phát ra âm thanh rít, thường do tắc nghẽn đường hô hấp, duy trì kết nối với nguồn gốc mô tả trạng thái sức khỏe.
Từ "wheeze" ít được sử dụng trong các thành phần của IELTS nhưng có tần suất nhất định trong các bài viết và bài nói liên quan đến sức khỏe, y học và thể chất. "Wheeze" thường xuất hiện khi mô tả tình trạng khó thở hoặc tiếng thở khò khè, thường liên quan đến bệnh hen suyễn hoặc các vấn đề về hô hấp. Trong ngữ cảnh rộng lớn hơn, từ này cũng có thể được sử dụng để chỉ sự mệt mỏi hoặc khó khăn trong khi thực hiện các hoạt động thể chất như leo núi hay chạy.
