Bản dịch của từ Infinitive trong tiếng Việt
Infinitive

Infinitive(Adjective)
Infinitive(Noun)
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Nguyên thể (infinitive) là dạng cơ bản của động từ, không bị biến đổi theo thì, số hay ngôi. Nguyên thể có thể được sử dụng độc lập hoặc kết hợp với các động từ khác để tạo thành cụm động từ. Trong tiếng Anh, nguyên thể có hai hình thức: nguyên thể không "to" (bare infinitive) và nguyên thể có "to" (to-infinitive). Ở Anh và Mỹ, cách dùng cơ bản giống nhau, nhưng một số động từ đi kèm với nguyên thể có thể khác nhau trong cấu trúc câu tùy theo văn hóa ngôn ngữ.
Từ "infinitive" xuất phát từ tiếng Latin "infinitivus", mang nghĩa là "vô hạn". Từ gốc này liên quan đến động từ "finire", có nghĩa là "kết thúc", chỉ ra rằng thể vô hạn không chỉ ra thời gian, số lượng hay ngôi người cụ thể. Trong ngữ pháp, "infinitive" được sử dụng để chỉ động từ ở dạng cơ bản, không biến đổi, phản ánh sự trừu tượng và tính không xác định của động từ trong ngữ cảnh diễn đạt.
Từ "infinitive" thường xuất hiện trong các bài kiểm tra IELTS, đặc biệt trong phần Writing và Speaking, nơi người thí sinh cần sử dụng cấu trúc ngữ pháp chính xác để truyền đạt ý tưởng. Trong ngữ cảnh học thuật, "infinitive" được sử dụng để mô tả dạng động từ không có hình thức chia, thường đi kèm với "to". Ngoài ra, từ này cũng thường xuất hiện trong văn bản ngữ pháp tiếng Anh và trong các cuộc thảo luận về ngôn ngữ học, nhằm phân tích cấu trúc câu và cách sử dụng động từ.
Họ từ
Nguyên thể (infinitive) là dạng cơ bản của động từ, không bị biến đổi theo thì, số hay ngôi. Nguyên thể có thể được sử dụng độc lập hoặc kết hợp với các động từ khác để tạo thành cụm động từ. Trong tiếng Anh, nguyên thể có hai hình thức: nguyên thể không "to" (bare infinitive) và nguyên thể có "to" (to-infinitive). Ở Anh và Mỹ, cách dùng cơ bản giống nhau, nhưng một số động từ đi kèm với nguyên thể có thể khác nhau trong cấu trúc câu tùy theo văn hóa ngôn ngữ.
Từ "infinitive" xuất phát từ tiếng Latin "infinitivus", mang nghĩa là "vô hạn". Từ gốc này liên quan đến động từ "finire", có nghĩa là "kết thúc", chỉ ra rằng thể vô hạn không chỉ ra thời gian, số lượng hay ngôi người cụ thể. Trong ngữ pháp, "infinitive" được sử dụng để chỉ động từ ở dạng cơ bản, không biến đổi, phản ánh sự trừu tượng và tính không xác định của động từ trong ngữ cảnh diễn đạt.
Từ "infinitive" thường xuất hiện trong các bài kiểm tra IELTS, đặc biệt trong phần Writing và Speaking, nơi người thí sinh cần sử dụng cấu trúc ngữ pháp chính xác để truyền đạt ý tưởng. Trong ngữ cảnh học thuật, "infinitive" được sử dụng để mô tả dạng động từ không có hình thức chia, thường đi kèm với "to". Ngoài ra, từ này cũng thường xuất hiện trong văn bản ngữ pháp tiếng Anh và trong các cuộc thảo luận về ngôn ngữ học, nhằm phân tích cấu trúc câu và cách sử dụng động từ.
