Bản dịch của từ Fair-faced trong tiếng Việt
Fair-faced

Fair-faced(Adjective)
Của một người. a) Có khuôn mặt xinh đẹp, hấp dẫn; đẹp, ưa nhìn. (b) Có nước da sáng hoặc trắng.
Of a person a Having a beautiful or attractive face beautiful goodlooking b Having a fair or lightcoloured complexion.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
"Fair-faced" là một tính từ trong tiếng Anh chỉ một người có làn da nhạt màu, thường mang nghĩa tích cực liên quan đến vẻ đẹp và sự thanh lịch. Trong tiếng Anh Mỹ và Anh có sự khác biệt nhẹ về cách sử dụng; tuy nhiên, từ này chủ yếu được sử dụng trong ngữ cảnh văn học và miêu tả nhân vật trong các tác phẩm cổ điển, chứ không phổ biến trong ngữ cảnh giao tiếp hàng ngày. Sự nhấn mạnh vào vẻ đẹp tự nhiên thường được coi là đặc trưng của văn hóa phương Tây.
Từ "fair-faced" xuất phát từ cụm từ "fair" có nguồn gốc từ tiếng Latinh "ferus", có nghĩa là "đẹp" hoặc "thanh nhã". Trong lịch sử, "fair" được sử dụng để chỉ vẻ đẹp cũng như sự công bằng. Từ "faced" là dạng quá khứ của "face", bắt nguồn từ tiếng Latinh "facies", tức "mặt". Khi kết hợp, "fair-faced" chỉ những người có gương mặt đẹp và sáng sủa, phản ánh ý nghĩa kết hợp giữa vẻ đẹp và sự thuần khiết trong xã hội.
Từ "fair-faced" xuất hiện khá hạn chế trong bốn thành phần của IELTS, bao gồm Nghe, Nói, Đọc và Viết. Trong ngữ cảnh IELTS, từ này có thể được tìm thấy chủ yếu trong phần Đọc, liên quan đến mô tả ngoại hình. Ngoài ra, "fair-faced" thường được sử dụng trong văn chương và nghệ thuật để miêu tả sự xinh đẹp, thu hút của nhân vật. Từ này có thể gặp trong các cuộc thảo luận về nhân diện và thẩm mỹ trong các tác phẩm văn học.
"Fair-faced" là một tính từ trong tiếng Anh chỉ một người có làn da nhạt màu, thường mang nghĩa tích cực liên quan đến vẻ đẹp và sự thanh lịch. Trong tiếng Anh Mỹ và Anh có sự khác biệt nhẹ về cách sử dụng; tuy nhiên, từ này chủ yếu được sử dụng trong ngữ cảnh văn học và miêu tả nhân vật trong các tác phẩm cổ điển, chứ không phổ biến trong ngữ cảnh giao tiếp hàng ngày. Sự nhấn mạnh vào vẻ đẹp tự nhiên thường được coi là đặc trưng của văn hóa phương Tây.
Từ "fair-faced" xuất phát từ cụm từ "fair" có nguồn gốc từ tiếng Latinh "ferus", có nghĩa là "đẹp" hoặc "thanh nhã". Trong lịch sử, "fair" được sử dụng để chỉ vẻ đẹp cũng như sự công bằng. Từ "faced" là dạng quá khứ của "face", bắt nguồn từ tiếng Latinh "facies", tức "mặt". Khi kết hợp, "fair-faced" chỉ những người có gương mặt đẹp và sáng sủa, phản ánh ý nghĩa kết hợp giữa vẻ đẹp và sự thuần khiết trong xã hội.
Từ "fair-faced" xuất hiện khá hạn chế trong bốn thành phần của IELTS, bao gồm Nghe, Nói, Đọc và Viết. Trong ngữ cảnh IELTS, từ này có thể được tìm thấy chủ yếu trong phần Đọc, liên quan đến mô tả ngoại hình. Ngoài ra, "fair-faced" thường được sử dụng trong văn chương và nghệ thuật để miêu tả sự xinh đẹp, thu hút của nhân vật. Từ này có thể gặp trong các cuộc thảo luận về nhân diện và thẩm mỹ trong các tác phẩm văn học.
