Bản dịch của từ Electrophone trong tiếng Việt
Electrophone

Electrophone(Noun)
Một nhạc cụ mà âm thanh được tạo ra hoặc khuếch đại bằng thiết bị điện tử (ví dụ: các thiết bị dùng mạch điện, bộ tổng hợp âm thanh, ampli), chứ không chỉ do rung động cơ học của dây hay màng.
Any musical instrument in which sound is electronically generated or amplified.
Một loại thiết bị phát ra âm thanh khi có dòng điện chạy qua — ví dụ nhận tín hiệu từ dây điện thoại — từng được dùng để phát các buổi hòa nhạc, vở kịch hoặc bài diễn thuyết tới người nghe tại nhà; nay là thiết bị lịch sử, ít dùng nữa.
An instrument which produces sounds in response to an electric current eg from an induction coil or telephone especially as developed to enable telephone subscribers to hear concerts plays public speeches etc in their home Now historical.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Từ "electrophone" chỉ một loại nhạc cụ điện tử, có khả năng phát ra âm thanh thông qua quá trình điện tử hóa. Thuật ngữ này thường được sử dụng để chỉ các nhạc cụ như synthesizers hoặc đàn điện. Trong tiếng Anh Mỹ, từ này được sử dụng một cách đồng nhất, trong khi ở tiếng Anh Anh, thuật ngữ "electrophone" ít phổ biến hơn, mà thường sử dụng các thuật ngữ cụ thể hơn cho từng loại nhạc cụ. Sự khác biệt chủ yếu nằm ở tần suất sử dụng và ngữ cảnh, nhưng ý nghĩa cơ bản vẫn giữ nguyên.
Từ "electrophone" được hình thành từ hai thành phần chính: "electro-" có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp "ēlektron", nghĩa là "hổ phách", liên quan đến hiện tượng tĩnh điện; và "phone", từ tiếng Hy Lạp "phōnē", nghĩa là "âm thanh". Thuật ngữ này xuất hiện vào thế kỷ 20, chỉ các thiết bị phát âm thanh bằng phương pháp điện tử. Sự kết hợp này phản ánh việc sử dụng điện để tạo ra âm thanh, một đặc điểm quan trọng trong công nghệ âm nhạc hiện đại.
Từ "electrophone" có mức độ sử dụng hạn chế trong bốn thành phần của IELTS, chủ yếu xuất hiện trong bối cảnh nghe và nói, liên quan đến các chủ đề về âm nhạc và công nghệ. Trong các tình huống thông thường, từ này thường được dùng để chỉ thiết bị phát âm thanh điện tử hoặc nhạc cụ điện tử, trong các bài thuyết trình, thảo luận về sự tiến bộ công nghệ trong âm nhạc và nghệ thuật biểu diễn. Chúng mang tính chuyên ngành, vì vậy không phổ biến trong giao tiếp hàng ngày.
Từ "electrophone" chỉ một loại nhạc cụ điện tử, có khả năng phát ra âm thanh thông qua quá trình điện tử hóa. Thuật ngữ này thường được sử dụng để chỉ các nhạc cụ như synthesizers hoặc đàn điện. Trong tiếng Anh Mỹ, từ này được sử dụng một cách đồng nhất, trong khi ở tiếng Anh Anh, thuật ngữ "electrophone" ít phổ biến hơn, mà thường sử dụng các thuật ngữ cụ thể hơn cho từng loại nhạc cụ. Sự khác biệt chủ yếu nằm ở tần suất sử dụng và ngữ cảnh, nhưng ý nghĩa cơ bản vẫn giữ nguyên.
Từ "electrophone" được hình thành từ hai thành phần chính: "electro-" có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp "ēlektron", nghĩa là "hổ phách", liên quan đến hiện tượng tĩnh điện; và "phone", từ tiếng Hy Lạp "phōnē", nghĩa là "âm thanh". Thuật ngữ này xuất hiện vào thế kỷ 20, chỉ các thiết bị phát âm thanh bằng phương pháp điện tử. Sự kết hợp này phản ánh việc sử dụng điện để tạo ra âm thanh, một đặc điểm quan trọng trong công nghệ âm nhạc hiện đại.
Từ "electrophone" có mức độ sử dụng hạn chế trong bốn thành phần của IELTS, chủ yếu xuất hiện trong bối cảnh nghe và nói, liên quan đến các chủ đề về âm nhạc và công nghệ. Trong các tình huống thông thường, từ này thường được dùng để chỉ thiết bị phát âm thanh điện tử hoặc nhạc cụ điện tử, trong các bài thuyết trình, thảo luận về sự tiến bộ công nghệ trong âm nhạc và nghệ thuật biểu diễn. Chúng mang tính chuyên ngành, vì vậy không phổ biến trong giao tiếp hàng ngày.
