Bản dịch của từ No nonsense trong tiếng Việt
No nonsense

No nonsense(Idiom)
Được đặc trưng bởi cách tiếp cận trực tiếp, thực tế; tránh sự phức tạp không cần thiết.
Characterized by a straightforward practical approach avoiding unnecessary complexity.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Cụm từ "no nonsense" trong tiếng Anh được sử dụng để chỉ tính cách hoặc phong cách thực tế, nghiêm túc, không chịu đựng những điều không cần thiết hoặc những hành động gây lãng phí thời gian. Cụm này thường xuất hiện trong tình huống mô tả một con người hoặc phương pháp tiếp cận quyết đoán, hiệu quả. Trong tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ, "no nonsense" đều giữ nguyên ý nghĩa và cách sử dụng, không có sự khác biệt đáng kể giữa hai biến thể này.
Thuật ngữ "no nonsense" bắt nguồn từ tiếng Anh vào giữa thế kỷ 20, được cấu trúc từ hai thành phần: "no" (không) và "nonsense" (vô lý, không nghiêm túc). "Nonsense" có nguồn gốc từ tiếng Latin "nonsensus", kết hợp giữa "non-" (không) và "sensus" (cảm giác, ý nghĩa). Cụm từ này thường được sử dụng để chỉ sự thực tế, không chấp nhận sự vu vơ, phản ánh thái độ nghiêm túc trong giao tiếp và tư duy.
Cụm từ "no nonsense" thường được sử dụng trong bối cảnh giao tiếp hàng ngày và có thể xuất hiện trong các bài kiểm tra IELTS, tuy nhiên tần suất không cao trong cả bốn thành phần (Nghe, Nói, Đọc, Viết). Cụm từ này thường mang nghĩa "không nhảm nhí" hoặc "thẳng thắn", thường được sử dụng để mô tả thái độ hoặc cách tiếp cận thực tế, đặc biệt trong các cuộc đối thoại hoặc văn bản mang tính chất thuyết phục và chuyên nghiệp.
Cụm từ "no nonsense" trong tiếng Anh được sử dụng để chỉ tính cách hoặc phong cách thực tế, nghiêm túc, không chịu đựng những điều không cần thiết hoặc những hành động gây lãng phí thời gian. Cụm này thường xuất hiện trong tình huống mô tả một con người hoặc phương pháp tiếp cận quyết đoán, hiệu quả. Trong tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ, "no nonsense" đều giữ nguyên ý nghĩa và cách sử dụng, không có sự khác biệt đáng kể giữa hai biến thể này.
Thuật ngữ "no nonsense" bắt nguồn từ tiếng Anh vào giữa thế kỷ 20, được cấu trúc từ hai thành phần: "no" (không) và "nonsense" (vô lý, không nghiêm túc). "Nonsense" có nguồn gốc từ tiếng Latin "nonsensus", kết hợp giữa "non-" (không) và "sensus" (cảm giác, ý nghĩa). Cụm từ này thường được sử dụng để chỉ sự thực tế, không chấp nhận sự vu vơ, phản ánh thái độ nghiêm túc trong giao tiếp và tư duy.
Cụm từ "no nonsense" thường được sử dụng trong bối cảnh giao tiếp hàng ngày và có thể xuất hiện trong các bài kiểm tra IELTS, tuy nhiên tần suất không cao trong cả bốn thành phần (Nghe, Nói, Đọc, Viết). Cụm từ này thường mang nghĩa "không nhảm nhí" hoặc "thẳng thắn", thường được sử dụng để mô tả thái độ hoặc cách tiếp cận thực tế, đặc biệt trong các cuộc đối thoại hoặc văn bản mang tính chất thuyết phục và chuyên nghiệp.
