Bản dịch của từ Rogue trong tiếng Việt
Rogue

Rogue(Noun)
Dạng danh từ của Rogue (Noun)
| Singular | Plural |
|---|---|
Rogue | Rogues |
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Từ "rogue" trong tiếng Anh mang nghĩa là một cá nhân hành động tách rời, thường liên quan đến tính lừa đảo hoặc bất quy tắc. Trong tiếng Anh Anh, "rogue" có thể chỉ những kẻ lừa đảo nhưng cũng ám chỉ những người tự do, không bị ràng buộc. Ngược lại, trong tiếng Anh Mỹ, từ này thường chỉ những cá nhân, tổ chức hoặc vật thể có hành vi không dự đoán được, như một "rogue state" (quốc gia bất quy tắc). Sự khác biệt giữa hai phiên bản chủ yếu nằm ở sắc thái trong ngữ cảnh sử dụng.
Từ "rogue" có nguồn gốc từ tiếng Pháp cổ "rogue", có nghĩa là "kẻ lang thang" hoặc "kẻ gian xảo". Nó có thể bắt nguồn từ tiếng Latinh "rogare", có nghĩa là "hỏi" hay "yêu cầu". Lịch sử của từ này gắn liền với hình ảnh của một người sống ngoài vòng pháp luật, thường vận dụng mưu mẹo. Ngày nay, "rogue" chỉ những cá nhân độc lập, thường có tính cách nổi loạn hoặc không tuân thủ các quy tắc xã hội, thể hiện sự khác biệt so với bình thường.
Từ "rogue" xuất hiện với tần suất thấp trong bốn thành phần của IELTS, chủ yếu trong bài nghe và bài viết, thường liên quan đến bối cảnh mô tả những hành động hoặc cá nhân không tuân thủ quy tắc. Trong các ngữ cảnh khác, "rogue" có thể được sử dụng để chỉ những nhân vật phản diện trong văn học, các hành động phi pháp trong kinh doanh, hoặc các hiện tượng tự nhiên không lường trước. Sự phổ biến của từ này trong ngữ cảnh chính trị và xã hội cũng đáng lưu ý, đặc biệt khi chỉ những cá nhân hoặc nhóm hoạt động ngoài vòng pháp luật.
Họ từ
Từ "rogue" trong tiếng Anh mang nghĩa là một cá nhân hành động tách rời, thường liên quan đến tính lừa đảo hoặc bất quy tắc. Trong tiếng Anh Anh, "rogue" có thể chỉ những kẻ lừa đảo nhưng cũng ám chỉ những người tự do, không bị ràng buộc. Ngược lại, trong tiếng Anh Mỹ, từ này thường chỉ những cá nhân, tổ chức hoặc vật thể có hành vi không dự đoán được, như một "rogue state" (quốc gia bất quy tắc). Sự khác biệt giữa hai phiên bản chủ yếu nằm ở sắc thái trong ngữ cảnh sử dụng.
Từ "rogue" có nguồn gốc từ tiếng Pháp cổ "rogue", có nghĩa là "kẻ lang thang" hoặc "kẻ gian xảo". Nó có thể bắt nguồn từ tiếng Latinh "rogare", có nghĩa là "hỏi" hay "yêu cầu". Lịch sử của từ này gắn liền với hình ảnh của một người sống ngoài vòng pháp luật, thường vận dụng mưu mẹo. Ngày nay, "rogue" chỉ những cá nhân độc lập, thường có tính cách nổi loạn hoặc không tuân thủ các quy tắc xã hội, thể hiện sự khác biệt so với bình thường.
Từ "rogue" xuất hiện với tần suất thấp trong bốn thành phần của IELTS, chủ yếu trong bài nghe và bài viết, thường liên quan đến bối cảnh mô tả những hành động hoặc cá nhân không tuân thủ quy tắc. Trong các ngữ cảnh khác, "rogue" có thể được sử dụng để chỉ những nhân vật phản diện trong văn học, các hành động phi pháp trong kinh doanh, hoặc các hiện tượng tự nhiên không lường trước. Sự phổ biến của từ này trong ngữ cảnh chính trị và xã hội cũng đáng lưu ý, đặc biệt khi chỉ những cá nhân hoặc nhóm hoạt động ngoài vòng pháp luật.
