Bản dịch của từ Ding trong tiếng Việt
Ding

Ding(Noun)
Ding(Interjection)
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
"Ding" là một từ tiếng Anh thường được sử dụng để chỉ âm thanh nhẹ nhàng hoặc âm thanh báo hiệu, như tiếng chuông. Trong tiếng Anh Mỹ, từ này có thể được sử dụng trong ngữ cảnh như một âm báo để thông báo điều gì đó quan trọng, trong khi ở tiếng Anh Anh, từ này ít phổ biến hơn. "Ding" cũng có thể được dùng trong ngữ cảnh tự nhiên để biểu thị sự thành công hoặc khi hoàn thành một nhiệm vụ. Từ này thường không thay đổi về hình thức giữa hai biến thể tiếng Anh, nhưng ngữ cảnh sử dụng có thể khác nhau.
Từ "ding" có nguồn gốc từ tiếng Anh cổ, có thể bắt nguồn từ âm thanh phát ra khi vật gì va chạm nhau. Từ này liên quan chặt chẽ đến động từ "dingen" trong tiếng Đức, có nghĩa là "gõ" hoặc "đánh". Về mặt lịch sử, thuật ngữ này đã được sử dụng từ thế kỷ 14 để chỉ âm thanh nhẹ nhàng, trong suốt, và hiện nay thường được dùng để chỉ âm thanh thông báo hoặc cảnh báo trong các ứng dụng công nghệ. Sự liên hệ giữa âm thanh và ý nghĩa hiện tại thể hiện một sự phát triển tự nhiên của ngôn ngữ.
Từ "ding" xuất hiện với tần suất thấp trong bốn thành phần của IELTS, bao gồm Nghe, Nói, Đọc và Viết. Từ này thường được sử dụng trong các ngữ cảnh không chính thức, đặc biệt là để mô tả âm thanh của chuông hoặc tín hiệu. Trong giao tiếp hàng ngày, "ding" cũng có thể được liên kết với những tình huống như thông báo, báo hiệu sự hoàn thành hoặc sự chú ý, như trong các ứng dụng công nghệ hoặc khi nói về đồng hồ.
Họ từ
"Ding" là một từ tiếng Anh thường được sử dụng để chỉ âm thanh nhẹ nhàng hoặc âm thanh báo hiệu, như tiếng chuông. Trong tiếng Anh Mỹ, từ này có thể được sử dụng trong ngữ cảnh như một âm báo để thông báo điều gì đó quan trọng, trong khi ở tiếng Anh Anh, từ này ít phổ biến hơn. "Ding" cũng có thể được dùng trong ngữ cảnh tự nhiên để biểu thị sự thành công hoặc khi hoàn thành một nhiệm vụ. Từ này thường không thay đổi về hình thức giữa hai biến thể tiếng Anh, nhưng ngữ cảnh sử dụng có thể khác nhau.
Từ "ding" có nguồn gốc từ tiếng Anh cổ, có thể bắt nguồn từ âm thanh phát ra khi vật gì va chạm nhau. Từ này liên quan chặt chẽ đến động từ "dingen" trong tiếng Đức, có nghĩa là "gõ" hoặc "đánh". Về mặt lịch sử, thuật ngữ này đã được sử dụng từ thế kỷ 14 để chỉ âm thanh nhẹ nhàng, trong suốt, và hiện nay thường được dùng để chỉ âm thanh thông báo hoặc cảnh báo trong các ứng dụng công nghệ. Sự liên hệ giữa âm thanh và ý nghĩa hiện tại thể hiện một sự phát triển tự nhiên của ngôn ngữ.
Từ "ding" xuất hiện với tần suất thấp trong bốn thành phần của IELTS, bao gồm Nghe, Nói, Đọc và Viết. Từ này thường được sử dụng trong các ngữ cảnh không chính thức, đặc biệt là để mô tả âm thanh của chuông hoặc tín hiệu. Trong giao tiếp hàng ngày, "ding" cũng có thể được liên kết với những tình huống như thông báo, báo hiệu sự hoàn thành hoặc sự chú ý, như trong các ứng dụng công nghệ hoặc khi nói về đồng hồ.

