Bản dịch của từ Eden trong tiếng Việt
Eden

Eden(Noun)
Một nơi tuyệt đẹp, yên bình và lí tưởng, như thiên đường trên trần gian—môi trường hoàn hảo để tạo cảm giác hạnh phúc và thanh thản.
A delightful or idyllic setting.
Một nơi có vẻ đẹp thuần khiết, tuyệt đẹp và yên bình—thường gợi tới thiên đường hay khu vườn hoàn hảo, nơi mọi thứ đều hài hòa và dễ chịu.
A place of pristine or delightful beauty.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Eden (tiếng Việt: vườn địa đàng) thường được hiểu là một nơi lý tưởng, thanh bình, thường liên quan đến các khía cạnh thiên đường trong các truyền thuyết tôn giáo, đặc biệt là trong Kinh Thánh. Từ này không có sự khác biệt đáng kể giữa Anh-Anh và Anh-Mỹ cả về cách phát âm lẫn hình thức viết. Tuy nhiên, trong ngữ cảnh, "Eden" thường được dùng để chỉ một trạng thái thiên đường hoặc môi trường lý tưởng trong văn học và nghệ thuật.
Từ "eden" có nguồn gốc từ tiếng Hebrew "עְדֶן" (ʿēden), mang nghĩa là "vườn" hoặc "niềm vui". Trong Kinh Thánh, "Vườn Eden" được miêu tả là nơi cư trú của Adam và Eva, biểu thị cho sự hoàn hảo và thanh bình. Việc sử dụng từ này trong ngôn ngữ hiện đại thường ám chỉ đến nơi chốn thiên đường hoặc sự thanh bình lý tưởng, thể hiện sự liên kết giữa khái niệm ban đầu và cảm giác bình yên, hạnh phúc trong cuộc sống.
Từ "eden" xuất hiện ít trong bốn thành phần của bài thi IELTS (Nghe, Nói, Đọc, Viết), chủ yếu trong ngữ cảnh văn học hoặc tôn giáo. Thuật ngữ này thường được sử dụng để chỉ một nơi lý tưởng, mang ý nghĩa về sự thanh bình và hạnh phúc, như trong "Vườn Địa Đàng" trong Kinh Thánh. Ngoài ra, "eden" cũng có thể được dùng trong các bài nói về di sản văn hóa hoặc thiên nhiên, thường gợi lên hình ảnh của vẻ đẹp hoang sơ và sự thuần khiết.
Họ từ
Eden (tiếng Việt: vườn địa đàng) thường được hiểu là một nơi lý tưởng, thanh bình, thường liên quan đến các khía cạnh thiên đường trong các truyền thuyết tôn giáo, đặc biệt là trong Kinh Thánh. Từ này không có sự khác biệt đáng kể giữa Anh-Anh và Anh-Mỹ cả về cách phát âm lẫn hình thức viết. Tuy nhiên, trong ngữ cảnh, "Eden" thường được dùng để chỉ một trạng thái thiên đường hoặc môi trường lý tưởng trong văn học và nghệ thuật.
Từ "eden" có nguồn gốc từ tiếng Hebrew "עְדֶן" (ʿēden), mang nghĩa là "vườn" hoặc "niềm vui". Trong Kinh Thánh, "Vườn Eden" được miêu tả là nơi cư trú của Adam và Eva, biểu thị cho sự hoàn hảo và thanh bình. Việc sử dụng từ này trong ngôn ngữ hiện đại thường ám chỉ đến nơi chốn thiên đường hoặc sự thanh bình lý tưởng, thể hiện sự liên kết giữa khái niệm ban đầu và cảm giác bình yên, hạnh phúc trong cuộc sống.
Từ "eden" xuất hiện ít trong bốn thành phần của bài thi IELTS (Nghe, Nói, Đọc, Viết), chủ yếu trong ngữ cảnh văn học hoặc tôn giáo. Thuật ngữ này thường được sử dụng để chỉ một nơi lý tưởng, mang ý nghĩa về sự thanh bình và hạnh phúc, như trong "Vườn Địa Đàng" trong Kinh Thánh. Ngoài ra, "eden" cũng có thể được dùng trong các bài nói về di sản văn hóa hoặc thiên nhiên, thường gợi lên hình ảnh của vẻ đẹp hoang sơ và sự thuần khiết.
