Bản dịch của từ Slapstick trong tiếng Việt
Slapstick

Slapstick(Noun)
Thể loại hài dựa trên những hành động vụng về, cường điệu và những tình huống xấu hổ một cách hài hước (như trượt, vấp, bị đánh, ngã, hoặc các tình huống lố bịch để gây cười).
Comedy based on deliberately clumsy actions and humorously embarrassing events.
滑稽剧,基于笨拙的动作和尴尬的幽默事件。
Một dụng cụ gồm hai mảnh gỗ mỏng, mềm dẻo nối với nhau ở một đầu, khi đánh vào nhau sẽ phát ra tiếng “bốp” lớn; thường do các diễn viên hề (clown) hoặc diễn viên diễn tấu không lời (pantomime) dùng để tạo hiệu ứng hài âm thanh.
A device consisting of two flexible pieces of wood joined together at one end used by clowns and in pantomime to produce a loud slapping noise.
一种由两块柔软木板在一端连接在一起的工具,用于产生响亮的拍打声。
Từ tiếng Trung gần nghĩa
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Từ "slapstick" ám chỉ một thể loại hài kịch có sử dụng các yếu tố hài hước thái quá, bao gồm hành động mạnh bạo và ngu ngốc, thường dẫn đến sự tai nạn hoặc rắc rối. Trong ngữ cảnh văn hóa, slapstick thường được thể hiện qua các bộ phim hoặc vở kịch, nổi bật với các tình huống bất ngờ và cách diễn xuất phóng đại. Từ này không có sự khác biệt giữa Anh-Mỹ, nhưng cách phát âm có thể khác nhau đôi chút do ngữ âm địa phương.
Từ "slapstick" có nguồn gốc từ tiếng Latin "biocca", có nghĩa là "đồ chơi" hoặc "vũ khí". Từ này đã phát triển qua tiếng Ý "slapstick", chỉ một loại đồ vật được dùng trong các màn biểu diễn hài kịch để tạo ra âm thanh bất ngờ. Thế kỷ 17, thuật ngữ này đã được kết hợp với thể loại hài hước tồi tệ, dẫn đến nghĩa hiện tại chỉ phong cách hài kịch dựa vào các tình huống xô bồ, ngớ ngẩn. Sự phát triển này phản ánh tinh thần giải trí và sự ưa chuộng trong nghệ thuật biểu diễn.
Từ "slapstick" không thường xuất hiện trong các bài kiểm tra IELTS, nhưng có thể gặp trong phần nghe và đọc, liên quan đến thể loại hài kịch. Trong các tình huống đời sống, "slapstick" được sử dụng để mô tả các hình thức giải trí dựa trên hành động hài hước thể chất, thường gặp trong phim ảnh, vở kịch và chương trình truyền hình. Từ này có liên quan đến các ngữ cảnh mô tả sự hài hước bằng hành động phô trương, gây cười một cách vô tình hoặc không chủ ý.
Họ từ
Từ "slapstick" ám chỉ một thể loại hài kịch có sử dụng các yếu tố hài hước thái quá, bao gồm hành động mạnh bạo và ngu ngốc, thường dẫn đến sự tai nạn hoặc rắc rối. Trong ngữ cảnh văn hóa, slapstick thường được thể hiện qua các bộ phim hoặc vở kịch, nổi bật với các tình huống bất ngờ và cách diễn xuất phóng đại. Từ này không có sự khác biệt giữa Anh-Mỹ, nhưng cách phát âm có thể khác nhau đôi chút do ngữ âm địa phương.
Từ "slapstick" có nguồn gốc từ tiếng Latin "biocca", có nghĩa là "đồ chơi" hoặc "vũ khí". Từ này đã phát triển qua tiếng Ý "slapstick", chỉ một loại đồ vật được dùng trong các màn biểu diễn hài kịch để tạo ra âm thanh bất ngờ. Thế kỷ 17, thuật ngữ này đã được kết hợp với thể loại hài hước tồi tệ, dẫn đến nghĩa hiện tại chỉ phong cách hài kịch dựa vào các tình huống xô bồ, ngớ ngẩn. Sự phát triển này phản ánh tinh thần giải trí và sự ưa chuộng trong nghệ thuật biểu diễn.
Từ "slapstick" không thường xuất hiện trong các bài kiểm tra IELTS, nhưng có thể gặp trong phần nghe và đọc, liên quan đến thể loại hài kịch. Trong các tình huống đời sống, "slapstick" được sử dụng để mô tả các hình thức giải trí dựa trên hành động hài hước thể chất, thường gặp trong phim ảnh, vở kịch và chương trình truyền hình. Từ này có liên quan đến các ngữ cảnh mô tả sự hài hước bằng hành động phô trương, gây cười một cách vô tình hoặc không chủ ý.
