Bản dịch của từ Town house trong tiếng Việt
Town house

Town house(Noun)
Một ngôi nhà liền kề (thường nằm trong dãy nhà giống hoặc tương tự nhau), mỗi căn chia sẻ tường chung với căn bên cạnh. Thường là nhà phố có dạng dãy, mỗi căn có lối vào riêng nhưng không tách biệt như nhà riêng độc lập.
A house typically one that is part of a terrace that is one of a row of identical or similar houses situated side by side and sharing common walls.
Town house(Adjective)
Town house(Phrase)
Một ngôi nhà ở trong phố/ thị trấn, thường là nhà ở được cải tạo hoặc chia từ một công trình lớn hơn trước đây. Thường dùng để chỉ nhà liền kề hoặc nhà phố ở khu đô thị.
A dwelling house in a town especially one that is converted from a larger building originally built for other purposes.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
"Town house" là một thuật ngữ chỉ loại hình nhà ở liền kề phổ biến trong môi trường đô thị, thường có từ hai đến ba tầng và chia sẻ tường với các ngôi nhà lân cận. Trong tiếng Anh Anh, thuật ngữ này được phát âm tương đối giống với tiếng Anh Mỹ, nhưng có thể sử dụng từ "townhome" để chỉ rõ hơn về kiểu nhà này. Cả hai phiên bản đều có ý nghĩa tương tự, nhưng "townhouse" thường được phổ biến hơn trong văn bản. Trong ngữ cảnh sử dụng, "town house" nhấn mạnh vào cấu trúc và thiết kế của nhà ở đô thị.
Từ "town house" có nguồn gốc từ cụm từ tiếng Anh cổ "ton" (thị trấn) và "hus" (nhà). "Ton" xuất phát từ tiếng Proto-Germanic *tunna, có nghĩa là khu định cư hoặc nơi ở, trong khi "hus" có nguồn gốc từ tiếng Proto-Indo-European *kwent-, liên quan đến việc xây dựng. Vào thế kỷ 18, "town house" được sử dụng để chỉ các ngôi nhà nằm trong khu vực đô thị, thường là nơi cư trú của các gia đình quyền lực, phản ánh sự chuyển mình của xã hội đô thị trong thời kỳ công nghiệp hóa và hiện đại hóa.
“Town house” là một thuật ngữ phổ biến trong lĩnh vực bất động sản và kiến trúc, thường chỉ những căn hộ hoặc nhà phố liên kết trong không gian đô thị. Trong bốn thành phần của kỳ thi IELTS, thuật ngữ này xuất hiện chủ yếu trong phần Listening và Reading, nơi có thể liên quan đến các chủ đề về nhà ở và phát triển đô thị. Trong ngữ cảnh đời sống hàng ngày, từ này thường được sử dụng khi thảo luận về các lựa chọn nhà ở tại các khu vực đô thị, phân tích xu hướng phát triển bất động sản, hoặc trong các cuộc hội thảo về quy hoạch đô thị.
"Town house" là một thuật ngữ chỉ loại hình nhà ở liền kề phổ biến trong môi trường đô thị, thường có từ hai đến ba tầng và chia sẻ tường với các ngôi nhà lân cận. Trong tiếng Anh Anh, thuật ngữ này được phát âm tương đối giống với tiếng Anh Mỹ, nhưng có thể sử dụng từ "townhome" để chỉ rõ hơn về kiểu nhà này. Cả hai phiên bản đều có ý nghĩa tương tự, nhưng "townhouse" thường được phổ biến hơn trong văn bản. Trong ngữ cảnh sử dụng, "town house" nhấn mạnh vào cấu trúc và thiết kế của nhà ở đô thị.
Từ "town house" có nguồn gốc từ cụm từ tiếng Anh cổ "ton" (thị trấn) và "hus" (nhà). "Ton" xuất phát từ tiếng Proto-Germanic *tunna, có nghĩa là khu định cư hoặc nơi ở, trong khi "hus" có nguồn gốc từ tiếng Proto-Indo-European *kwent-, liên quan đến việc xây dựng. Vào thế kỷ 18, "town house" được sử dụng để chỉ các ngôi nhà nằm trong khu vực đô thị, thường là nơi cư trú của các gia đình quyền lực, phản ánh sự chuyển mình của xã hội đô thị trong thời kỳ công nghiệp hóa và hiện đại hóa.
“Town house” là một thuật ngữ phổ biến trong lĩnh vực bất động sản và kiến trúc, thường chỉ những căn hộ hoặc nhà phố liên kết trong không gian đô thị. Trong bốn thành phần của kỳ thi IELTS, thuật ngữ này xuất hiện chủ yếu trong phần Listening và Reading, nơi có thể liên quan đến các chủ đề về nhà ở và phát triển đô thị. Trong ngữ cảnh đời sống hàng ngày, từ này thường được sử dụng khi thảo luận về các lựa chọn nhà ở tại các khu vực đô thị, phân tích xu hướng phát triển bất động sản, hoặc trong các cuộc hội thảo về quy hoạch đô thị.
