Bản dịch của từ Flamboyant trong tiếng Việt
Flamboyant

Flamboyant(Adjective)
Miêu tả người hoặc hành vi thường gây chú ý vì rất phô trương, sặc sỡ, tự tin và có phong cách nổi bật.
Of a person or their behaviour tending to attract attention because of their exuberance confidence and stylishness.
引人注目的,华丽的
Từ tiếng Việt gần nghĩa
Từ tiếng Trung gần nghĩa
Thuộc về hoặc chỉ phong cách kiến trúc Gothic Pháp có họa tiết trang trí uốn lượn như ngọn lửa và tỉ mỉ, rườm rà.
Of or denoting a style of French Gothic architecture marked by wavy flamelike tracery and ornate decoration.
华丽的哥特式建筑风格,飘逸的装饰和曲线的火焰样式。
Từ tiếng Trung gần nghĩa
Dạng tính từ của Flamboyant (Adjective)
| Nguyên mẫu | So sánh hơn | So sánh nhất |
|---|---|---|
Flamboyant Rực rỡ | More flamboyant Rực rỡ hơn | Most flamboyant Rực rỡ nhất |
Flamboyant(Noun)
Một loài cây gốc Madagascar có hoa đỏ rực rỡ và lá kép gồm nhiều lá chét, thường được trồng làm cây đường phố ở vùng nhiệt đới.
A Madagascan tree with bright red flowers and leaves composed of numerous leaflets planted as a street tree in the tropics.
一种原产于马达加斯加的热带树,开鲜红色花,叶子由许多小叶组成。
Từ tiếng Việt gần nghĩa
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Từ "flamboyant" có nguồn gốc từ tiếng Pháp, mang nghĩa miêu tả sự nổi bật, rực rỡ và cầu kỳ. Trong tiếng Anh, từ này thường được dùng để chỉ một phong cách, hành động hay cá nhân có tính cách hay trang phục sặc sỡ, thu hút sự chú ý. Cả Anh-Mỹ đều sử dụng từ này, nhưng một số ngữ cảnh có thể nổi bật hơn ở Anh, như trong nghệ thuật và thời trang. Cách phát âm cũng tương đối đồng nhất, nhưng có thể có sự khác biệt nhỏ trong ngữ âm giữa hai vùng.
Từ "flamboyant" có gốc từ tiếng Pháp "flamboyer", có nghĩa là "bùng cháy" hoặc "tỏa sáng". Tiếng Pháp này lại xuất phát từ từ Latin "flambare", có nghĩa là "lửa" hoặc "sáng rực". Ban đầu từ này được sử dụng để miêu tả hình dạng của các ngọn lửa hay các vật thể tỏa sáng. Trải qua thời gian, nghĩa của "flamboyant" đã mở rộng để chỉ những thứ có tính biểu cảm mạnh mẽ, sống động, điển hình cho nghệ thuật và thời trang nổi bật trong xã hội hiện đại.
Từ "flamboyant" xuất hiện với tần suất tương đối thấp trong bốn thành phần của IELTS, chủ yếu trong phần đọc và nói, liên quan đến miêu tả tính cách hoặc phong cách. Trong tiếng Anh, từ này thường được sử dụng để chỉ sự rực rỡ, nổi bật hoặc biểu hiện cá tính một cách mạnh mẽ, thường liên quan đến thời trang, nghệ thuật và kiến trúc. Nó có thể xuất hiện trong các ngữ cảnh như mô tả nhân vật trong văn học hoặc phân tích phong cách nghệ thuật.
Họ từ
Từ "flamboyant" có nguồn gốc từ tiếng Pháp, mang nghĩa miêu tả sự nổi bật, rực rỡ và cầu kỳ. Trong tiếng Anh, từ này thường được dùng để chỉ một phong cách, hành động hay cá nhân có tính cách hay trang phục sặc sỡ, thu hút sự chú ý. Cả Anh-Mỹ đều sử dụng từ này, nhưng một số ngữ cảnh có thể nổi bật hơn ở Anh, như trong nghệ thuật và thời trang. Cách phát âm cũng tương đối đồng nhất, nhưng có thể có sự khác biệt nhỏ trong ngữ âm giữa hai vùng.
Từ "flamboyant" có gốc từ tiếng Pháp "flamboyer", có nghĩa là "bùng cháy" hoặc "tỏa sáng". Tiếng Pháp này lại xuất phát từ từ Latin "flambare", có nghĩa là "lửa" hoặc "sáng rực". Ban đầu từ này được sử dụng để miêu tả hình dạng của các ngọn lửa hay các vật thể tỏa sáng. Trải qua thời gian, nghĩa của "flamboyant" đã mở rộng để chỉ những thứ có tính biểu cảm mạnh mẽ, sống động, điển hình cho nghệ thuật và thời trang nổi bật trong xã hội hiện đại.
Từ "flamboyant" xuất hiện với tần suất tương đối thấp trong bốn thành phần của IELTS, chủ yếu trong phần đọc và nói, liên quan đến miêu tả tính cách hoặc phong cách. Trong tiếng Anh, từ này thường được sử dụng để chỉ sự rực rỡ, nổi bật hoặc biểu hiện cá tính một cách mạnh mẽ, thường liên quan đến thời trang, nghệ thuật và kiến trúc. Nó có thể xuất hiện trong các ngữ cảnh như mô tả nhân vật trong văn học hoặc phân tích phong cách nghệ thuật.
