Bản dịch của từ Outside trong tiếng Việt
Outside

Outside(Adverb)
Ở bên ngoài; ở ngoài trời hoặc ngoài một không gian nào đó (không ở trong nhà hoặc không ở trong chỗ kín). Dùng để chỉ vị trí bên ngoài một nơi.
Outside, outside.
Outside(Noun)
Ở đây nghĩa là “ngoại hình, vẻ bề ngoài” — cách một người, vật hoặc sự vật trông có vẻ như thế nào bên ngoài, không đề cập đến nội dung hoặc bản chất bên trong.
Outside(Adjective)
Không thuộc về hoặc không đến từ bên trong một nhóm cụ thể; ở ngoài nhóm, không phải thành viên trong nhóm đó.
Not belonging to or coming from within a particular group.
Mô tả từ
Mô tả chung, Nguồn gốc và lịch sử, Tần suất và ngữ cảnh
Họ từ
Từ "outside" có nghĩa chung là bên ngoài, thường chỉ không gian, vị trí hay khu vực không nằm trong một giới hạn hoặc khung cảnh nào đó. Trong tiếng Anh, "outside" có thể được sử dụng như một trạng từ, giới từ hoặc danh từ. Sự khác biệt giữa Anh-Anh và Anh-Mỹ không rõ rệt trong cách phát âm, nhưng có thể thấy sự biến đổi trong một số ngữ cảnh sử dụng, ví dụ như "outdoors" trong tiếng Anh Anh thường được phổ biến hơn.
Từ "outside" bắt nguồn từ tiếng Anh cổ "ūtse" (ngoài), kết hợp với tiền tố "out" (ra ngoài) và hậu tố "side" (bề mặt, phía). Gốc của từ này có nguồn gốc từ tiếng Đức cổ "ūtsīdan". Từ thế kỷ 14, "outside" được sử dụng để chỉ không gian bên ngoài, các khu vực không thuộc về nội thất hay bên trong. Sự phát triển nghĩa của từ này phản ánh các khái niệm về không gian và vị trí trong sinh hoạt hàng ngày.
Từ "outside" xuất hiện với tần suất đáng kể trong cả bốn thành phần của kỳ thi IELTS, bao gồm Nghe, Nói, Đọc và Viết. Trong bối cảnh này, từ thường được sử dụng để chỉ không gian bên ngoài, môi trường tự nhiên hoặc các hoạt động ngoài trời, liên quan đến chủ đề như du lịch, thể thao và xã hội. Ngoài ra, "outside" còn được sử dụng trong ngữ cảnh giao tiếp hàng ngày để chỉ một khoảng cách vật lý hoặc một tư tưởng đối lập.
Họ từ
Từ "outside" có nghĩa chung là bên ngoài, thường chỉ không gian, vị trí hay khu vực không nằm trong một giới hạn hoặc khung cảnh nào đó. Trong tiếng Anh, "outside" có thể được sử dụng như một trạng từ, giới từ hoặc danh từ. Sự khác biệt giữa Anh-Anh và Anh-Mỹ không rõ rệt trong cách phát âm, nhưng có thể thấy sự biến đổi trong một số ngữ cảnh sử dụng, ví dụ như "outdoors" trong tiếng Anh Anh thường được phổ biến hơn.
Từ "outside" bắt nguồn từ tiếng Anh cổ "ūtse" (ngoài), kết hợp với tiền tố "out" (ra ngoài) và hậu tố "side" (bề mặt, phía). Gốc của từ này có nguồn gốc từ tiếng Đức cổ "ūtsīdan". Từ thế kỷ 14, "outside" được sử dụng để chỉ không gian bên ngoài, các khu vực không thuộc về nội thất hay bên trong. Sự phát triển nghĩa của từ này phản ánh các khái niệm về không gian và vị trí trong sinh hoạt hàng ngày.
Từ "outside" xuất hiện với tần suất đáng kể trong cả bốn thành phần của kỳ thi IELTS, bao gồm Nghe, Nói, Đọc và Viết. Trong bối cảnh này, từ thường được sử dụng để chỉ không gian bên ngoài, môi trường tự nhiên hoặc các hoạt động ngoài trời, liên quan đến chủ đề như du lịch, thể thao và xã hội. Ngoài ra, "outside" còn được sử dụng trong ngữ cảnh giao tiếp hàng ngày để chỉ một khoảng cách vật lý hoặc một tư tưởng đối lập.
